🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 30: Chương 30

Bùi Từ không để ý đến giọng điệu trách móc kia, anh nhích người ngồi ổn hơn rồi khẽ hỏi:
“Anh thấy em cứ trở mình mãi, không ngủ được à? Có phải thấy trong người không khỏe?”

Giọng anh rất nhỏ, nhưng mang theo sự quan tâm rõ rệt. Không phải kiểu hỏi qua loa, mà là thực lòng để tâm. 

Phương Tri Ý nghe vậy, có chút xấu hổ, cảm giác mình lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Một lúc sau, cô mím môi, lắc lắc đầu: “Không phải ạ.”

“Vậy thì sao? Mới đi được có ngày đầu mà em đã mất ngủ, mai mốt sao chịu nổi.”

Bùi Từ là bộ đội, lại còn là lính không quân, cái nghề đòi hỏi thần kinh vững và phản ứng nhạy hơn người thường. Ban đầu, anh chỉ tưởng cô lạ giường, nằm không quen nên cứ trở mình mãi. Nhưng nằm nghe mãi mà không thấy nhịp thở đều đều như người đã ngủ, lại thi thoảng nghe tiếng thở dài khe khẽ, anh bắt đầu cảm thấy lạ.

Anh lo cô không khỏe, định đến xem sao, ai ngờ lại làm cô giật mình.

Phương Tri Ý ngập ngừng một lát, rồi thì thầm:
“Em… sợ có trộm.”

Nếu là trước kia, cô sẽ chẳng bao giờ sợ hãi. Nhưng giờ đây, mang theo thân thể yếu ớt này, đương nhiên phải cẩn thận hết mức. Đây là tất cả gia sản mà cha mẹ tích cóp được, cô tuyệt đối không thể để mất nó !

Bùi Từ nghe vậy thì phì cười, không kiềm được, ngả đầu vào vách tàu:
“Trộm nào mà gan lớn vậy? Không thấy áo khoác quân phục anh treo trên kia à? Mặc quân trang đi tàu cũng không phải để phơi nắng phơi gió, là để dọa trộm đấy!”

Anh giơ tay chỉ vào chiếc áo không quân đang treo đầu giường, nghiêm trang nói như thật.
“Thời này ai mà không biết, đụng vào quân nhân là rước họa. Trộm cắp cũng có ‘nguyên tắc nghề nghiệp’ nha, thấy quân trang là lặng lẽ đi qua. Không ai dại mà dây vào.”

Nghe Bùi Từ nói vậy, Phương Tri Ý tuy không hiểu rõ tình hình, nhưng nhìn anh, lòng cô tự nhiên thấy yên tâm hẳn. Nửa đêm hôm đó, vì biết có Bùi Từ vẫn luôn ngồi ở đó, cô cuối cùng cũng có thể an tâm đi vào giấc ngủ.

Bùi Từ thấy Phương Tri Ý đã ngủ say, mới kéo chăn đắp lại cho cô, rồi lui về giường mình. Anh định leo lên giường ngủ, nhưng nghĩ đến dáng vẻ lo lắng của cô, anh không nằm xuống mà cầm áo khoác, trở lại cuối giường Phương Tri Ý, dựa vào cột giường, khoác áo và nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sáng sớm, anh trai nằm ở giường trên đi vệ sinh. Vừa xuống giường, thấy Bùi Từ đang ngồi ở đó, tò mò hỏi: “Đồng chí, cậu không nghỉ ngơi sao?” Nói xong, anh ta liếc nhìn giường của Bùi Từ, có giường nằm đàng hoàng lại không chịu ngủ, quá lãng phí!

Bùi Từ không giải thích nhiều, chỉ nói một câu: “Em gái tôi nhát gan.”

Người đàn ông dựa vào ánh sáng lờ mờ bên ngoài nhìn Phương Tri Ý đang ngủ say, rồi lại nhìn Bùi Từ, trong lòng thầm than: Tình cảm anh em này đúng là thật tốt, người anh này đúng là không có gì để chê! Chỉ là ...

Hai người này lớn lên chẳng giống nhau tí nào.

Đẹp thì đều đẹp, nhưng lại chẳng có nét tương đồng nào. Nếu không phải cậu thanh niên này chủ động nói đây là em gái mình, anh ta còn tưởng cậu ta đưa vợ đi đâu đó.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng chuyện nhà người ta cũng không tiện nhiều lời, nên anh ta cũng không hỏi thêm gì, đi vệ sinh xong lại trèo lên giường ngủ tiếp.

Hai đêm tiếp theo, Bùi Từ đều đợi Phương Tri Ý ngủ say rồi mới ngồi ở cuối giường cô để "gác đêm".

Có lẽ cũng nhờ có bóng dáng ấy trong khoang tàu mà mấy người nằm giường gần đó ngủ yên tâm hơn hẳn, chẳng còn ai thì thào rì rầm như ngày đầu nữa.

Đến rạng sáng ngày thứ tư, khi trời còn chưa tỏ hẳn, đoàn tàu rầm rì chạy vào địa phận Ô Thị – vùng biên cương xa xôi, cũng là thành phố lớn nhất ở nơi tận cùng phương Bắc của Tổ quốc. Gió lạnh thổi qua khe cửa tàu, mang theo mùi đất cát hoang vu và vị sương đêm đặc trưng chỉ có ở miền biên giới.

Phương Tri Ý tỉnh giấc sớm hơn thường ngày. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ đục vẫn treo lơ lửng giữa nền trời nhàn nhạt, lớn hơn, sáng hơn rất nhiều so với những đêm cô từng thấy ở Nam Thành hay Dung Thành. Ánh trăng chiếu vào khoang tàu, rọi lên những gương mặt còn say ngủ và cả bóng dáng người lính trẻ đang ngồi lặng im ở cuối giường cô.

Thì ra, mấy đêm nay anh vẫn luôn lặng lẽ canh giấc cho cô như vậy. Không trách được mỗi tối đều thúc giục cô ngủ sớm, sáng hôm sau trời còn chưa tỏ mà anh đã đứng ở đầu lối đi giường nằm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...