🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 279: Chương 279

 

“Chứ còn gì nữa,” Thái Thiệu Hoài đáp, giọng vừa u uất vừa chọc ghẹo. “Tiếc là tôi không có con trai. Nếu không thì con bé đã ở lại căn cứ này rồi, đâu để nhà ông cướp mất chứ!”

Bùi Minh Tuyên bật cười, nghe rõ cái vị ghen tị trong từng chữ. Ông nhàn nhã đáp:
 

“Nói vậy chứ anh cả với anh hai của Dạng Dạng cũng đâu kém. Ở lại căn cứ này cũng làm rạng danh ông đấy thôi.”

Lời thì khiêm nhường, nhưng trong lòng ông lại thấy lâng lâng như vừa thắng một ván lớn mà không cần lên tiếng khoe.

Có điều, Thái Thiệu Hoài "nhân tinh" trước mặt Bùi Minh Tuyên "lão nhân tinh" lại có vẻ quá thành thật, nghe Bùi Minh Tuyên nói một câu mà trong lòng đã vui vẻ lên. 
 

Đúng vậy, căn cứ còn có hai anh em Phương gia, ai mà không phải nhân tài số 1 số 2. Hơn nữa, lão đại Phương gia hiện tại lại là con rể của ông. “Một chàng rể nửa con trai,” có được người con rể như vậy, ông cũng đủ vui rồi.

“À này lão Bùi,” ông lại nói, “Lần bay thử nghiệm này thành công, nhưng không được đăng báo như trước kia. Không biết cấp trên sẽ thưởng thế nào. Đây là lần đầu tiên Dạng Dạng hoàn thành một thiết kế xuất sắc như vậy, tôi nghĩ không thể bạc đãi con bé. Ông đi xin thưởng cho con bé đi.”

Giọng ông mang chút sốt ruột thật lòng. Ông biết, nếu không được công bố trên báo chí thì ít nhất cũng phải có phần thưởng xứng đáng. Viện nghiên cứu chắc chắn sẽ có phần thưởng vật chất, nhưng phần thưởng và danh hiệu từ cấp trên mới là thứ khiến các nhà nghiên cứu thấy công sức của mình được ghi nhận. Nếu không, tinh thần cũng khó mà giữ vững.

Bùi Minh Tuyên vốn đã nghĩ đến điều này, nhưng không ngờ Thái Thiệu Hoài ở tận nơi xa lại lo lắng còn hơn cả ông. Khóe môi ông nhếch lên, không kìm được mà trêu:
 

“Nhìn bộ dạng sốt ruột của ông, người ta còn tưởng Dạng Dạng là con gái ruột của ông đấy.”
 

“Với mối quan hệ của nhà tôi với nhà lão Phương, Dạng Dạng chẳng khác gì con gái ruột. Ông làm ngay đi, dù sao Dạng Dạng cũng là con dâu nhà ông. Nếu ông không để tâm... lần trước lão Chu còn hỏi tôi có cô gái nào phù hợp để giới thiệu cho con trai ông ấy không. Ông biết đấy, nhà lão Chu không hề kém cạnh nhà ông đâu. Con trai út nhà ông ấy cũng là cán bộ ngoại giao giống con trai ông đấy... Tôi thấy...”

“Dừng! Dừng lại ngay!” Bùi Minh Tuyên vội vàng cắt lời. “Dạng Dạng và Bùi Từ đã đính hôn rồi. Ông mà dám làm chuyện đào tường đổ vách này .... Hừ ! Đừng tưởng ông ở biên cương mà tôi không làm gì được. Chuyện của Dạng Dạng, tôi nhất định sẽ để tâm.”

Có lời này, Thái Thiệu Hoài mới yên tâm. Thật ra ông đã chứng kiến cô gái nhỏ này trưởng thành từng ngày. Ngày trước, ông nhận lời ủy thác từ gia đình Phương, bao năm qua, ông thật sự coi cô như con ruột. Mọi chuyện liên quan đến cô đều được ông quan tâm đặc biệt.

Bùi Minh Tuyên nghe Thái Thiệu Hoài nói xong cũng không ngồi yên được. Một cô gái ưu tú như vậy, quả thật nên được khen thưởng xứng đáng. Ông quyết định đi thẳng đến gặp Thủ trưởng cao nhất. Mọi phần thưởng khác đều không bằng một lời khen từ Thủ trưởng.

Bên này, Thái Thiệu Hoài vừa treo máy, còn đang ung dung chờ đến ngày Dạng Dạng nhận khen thưởng thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa khẩn cấp.

“Thủ trưởng, ở cổng căn cứ có người gây rối!”
 

Ông cau mày, giọng trầm xuống:
 

“Sao lại thế này? Gây rối thì xử lý ngay đi! Đây là căn cứ, chứ có phải chợ búa đâu mà muốn tới quấy là tới?”

Nói xong, ông liếc nhìn người lính cần vụ: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Ông biết, nếu chỉ là chuyện vặt thì sẽ không có lý do báo thẳng lên cấp này.

Quả nhiên, người lính nhỏ giọng báo:

“Có người nói gia đình của đoàn trưởng Trần Lương Quân ỷ thế h**p người…”
 

Cậu vừa nói vừa nhìn sắc mặt thủ trưởng, giọng có chút run rẩy.

Vừa nghe tới ba chữ Trần Lương Quân, Thái Thiệu Hoài lập tức nhớ lại chuyện vợ mình từng nhắc đến trước đó. Ông không quá quen biết Vương Quế Chi, nhưng hiểu rõ kiểu người này một khi đã muốn làm chuyện gì thì tuyệt đối chính là không từ thủ đoạn.

Là quân nhân, nếu không quản được người nhà, để họ gây chuyện, đó chính là vấn đề nghiêm trọng. Nó ảnh hưởng trực tiếp đến hình tượng quân đội trong mắt dân chúng. Những năm tháng gian khổ trước đây, bao nhiêu người lính đều cẩn trọng từng chút với dân, không dám sơ suất. Nếu ai làm điều gì tổn hại tới danh dự ấy, ông tuyệt đối không dung thứ.

Không ngờ Trần Lương Quân trước đó còn cam kết sẽ chú ý, vậy mà mới được bao lâu đã lại xảy ra chuyện. Thái Thiệu Hoài ném mạnh chiếc cốc trong tay xuống bàn:

“Lại dám gây chuyện cho lão tử!”
 

Nói rồi, ông bước nhanh ra ngoài. Lần này, ông muốn xem Trần Lương Quân còn có thể nói ra được lý do gì. Nếu không, căn cứ này tuyệt đối không dung kẻ như vậy.
 

  

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...