🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 207: Chương 207

 
Thật ra, đâu phải ai cũng thích tụm năm tụm ba bàn chuyện thị phi. Đa phần mọi người đều hiểu chuyện, ăn nói có chừng mực. Mà anh em Phương gia sống ở đây rất được lòng người, tính cách thì ngoan ngoãn hoà đồng, lại hay giúp đỡ mọi người, ai lại dại gì vô cớ đi gây chuyện với họ chứ?

Vương Quế Chi bị người ta vạch mặt ngay giữa chốn đông người, chẳng khác gì một cái tát vào mặt. Cũng chẳng còn mặt mũi mà nói thêm lời nào, chỉ đành nghẹn một bụng tức rồi giả vờ cười cười, nhưng trong lòng thì không dễ chịu chút nào. Có điều, bà ta cũng không thể cãi lại, bởi vì những lời mọi người nói không sai. Hiện tại nhà bà ta rối như canh hẹ, chuyện thằng con trai thôi đã đủ nhức đầu, tiền con gái kiếm được đã không đủ để trợ cấp cho con trai nữa rồi. Huống hồ, việc bà ta vẫn lén trợ cấp cho con trai chồng bà ta còn không biết, nếu để chồng bà ta biết không biết còn sẽ ầm ĩ đến mức nào.

Cho nên bà ta mới muốn nhanh chóng gọi con gái đến đây, vạn nhất "câu" được Bùi Từ "kim quy tế" này, con gái mà gả cho Bùi Từ sau này bao nhiêu cái lỗ thủng mà không lấp được?

Huống hồ, điều kiện gia đình Bùi Từ như vậy, sau này đối với chồng bà ta cũng cực có lợi, đúng không ?

Vương Quế Chi lại ngồi thêm một lát, thấy mọi người đều không mấy phản ứng mình, liền xách đồ về nhà.

Chờ bóng dáng người kia vừa khuất, mấy người đang tán gẫu liền đồng loạt trừng mắt, trong lòng mỗi người đều hiểu rõ vài phần. Có người ghé sát, hạ giọng thì thầm: “Tôi nghe nói Vương Quế Chi đã gọi con gái đến, kcó phải hay không là nhìn Bùi đội trưởng có đối tượng, trog lòng sốt ruột, muốn giở trò gì ?”

“Hai anh em nhà Phương gia đâu phải hạng dễ bắt nạt, lại còn đội trưởng Bùi nữa chứ. Mấy bà không nhìn thấy sáng sớm nay mặt mũi anh ấy hớn hở chạy tới nhà Phương sao? Cái dáng vẻ đó, ai không biết còn tưởng người ta mới cưới vợ ấy chứ! Hiện tại, nếu thật sự có người dám phá hỏng chuyện của cậu ấy, cậu ấy sẽ để yên sao ?" 

Có những chuyện, chẳng cần nói trắng ra cũng rõ mười mươi. Người ta đã có đối tượng rõ ràng, còn cố tình chen chân vào, vậy chẳng phải không biết liêm sỉ là gì nữa rồi. Loại người ấy, trong đơn vị ai mà chẳng lắc đầu chán ghét.

Bên phía Bùi Từ, sáng sớm đã bận rộn không yên. Vừa đặt chân đến văn phòng, việc đầu tiên anh làm không phải báo cáo công việc hay duyệt hồ sơ, mà là gọi điện về nhà.

Tiếc rằng vì quá sớm, trong nhà chưa có người nhận.

Khó khăn lắm mới chờ đến khi buổi huấn luyện kết thúc, anh không nghỉ ngơi chút nào, trực tiếp chạy về văn phòng sau đó nôn nóng gọi điện thoại về nhà.

Bùi gia

Hôm đó, Tống Trinh tan ca sớm hơn thường lệ. Bà làm việc ở phòng tuyên truyền, công việc hôm nay nhẹ nhàng, trời vừa xế trưa đã lững thững xách túi về nhà. Vừa đi tới cổng khu nhà dành cho cán bộ, bà đã trông thấy chồng mình cũng đang bước xuống từ xe công vụ.

Tống Trinh nhìn thấy chồng liền cười nói: “Cũng không biết con trai của ông có chuyện gì mà thần thần bí bí vậy.”

“Nếu không có chuyện đứng đắn gì, chờ Tết về tôi đánh gãy chân chó của nó.” Bùi Minh Tuyên đều bận đến mức không có thời gian thởi còn bị ranh con nhà mình chi phối, trong lòng cũng có chút oán khí.

Chủ yếu là ranh con này năm nay bao nhiêu tuổi rồi? 26, sắp ba mươi rồi, mà ngay cả đối tượng cũng không có. Nghe lão Thái nói giới thiệu cho nó nó cũng không đồng ý, không biết cả ngày bận rộn cái gì?

Bây giờ thì hay rồi, nói chuyện cũng nói nửa vời, nếu không phải ông là cha Bùi Từ, thân cha cái loại này, ông căn bản còn lười nghe ranh con này "sai sử" mà thật sự tạm gác công việc chất thành núi lại để về nhà.

Sáng sớm hai vợ chồng đều không nhận được điện thoại của con, là dì giúp việc ở nhà nhận được, nói là ranh con này dặn đi dặn lại là buổi trưa có chuyện rất quan trọng muốn nói với cha mẹ, nhờ dì nhất định phải chuyển lời cho cha mẹ.

Chờ Bùi Minh Tuyên và Tống Trinh dậy, nhận được lời nhắn đó, hai vợ chồng lại gọi điện thoại thì đầu bên kia đã không ai nghe máy, đoán chừng con trai đã bắt đầu huấn luyện.

Tuy miệng thì mắng vài câu, nhưng vừa đến giờ cơm trưa, hai vợ chồng đã tự động bỏ dở công việc đang ngổn ngang mà trở về chờ điện thoại của con.

Tống Trinh lườm chồng một cái: “Ông chỉ được cái miệng thôi, nếu thật sự không có việc gì đến Tết tôi xem ông có đánh không.”

Bùi Minh Tuyên cũng coi như uy phong cả đời, đặc biệt trên chiến trường, nhưng trước mặt vợ mình thì nói chuyện lại hoàn toàn là một phong cách khác, nghe vợ nói vậy ông liền cẩn thận dò hỏi: “Tôi thật sự đánh ? Bà sẽ để yên ?”

“Ông mà dám thật, tôi sẽ đem ông xử lý trước.”

Bị ăn một cái xem thường từ vợ, Bùi thủ trưởng lập tức bày tỏ thái độ: “Tống Bộ trưởng đã vất vả như vậy rồi, tôi sao nỡ để Tống Bộ trưởng lại mệt mỏi.”

Ngụ ý : chắc chắn sẽ nghe lời vợ.

Đảm bảo một sợi lông tơ ranh con đó cũng sẽ không động đậy.
 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...