🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 203: Chương 203

 
Phương Tri Lễ nghe thấy giọng em gái nhỏ, trong nháy mắt đều cảm thấy trời đất quay cuồng. Cái người anh trai này rốt cuộc là làm ăn kiểu gì vậy, tối qua anh ngây ngốc dặn em gái giữ khoảng cách với hắn.

“Bùi Từ, cậu lại đây cho tôi.” Phương Tri Lễ có thể nói nặng lời với em gái sao?

Đương nhiên không thể, cho nên trực tiếp trút giận lên người Bùi Từ.

Bùi Từ cũng ngoan ngoãn đi theo Phương Tri Lễ vào phòng, sau đó cửa phòng ngủ “Phanh” một tiếng đóng sập lại.

Phương Tri Ý lo lắng nhìn một cái, lại nhìn về phía anh cả và chị dâu: “Anh cả~”

“Anh hai em biết nặng nhẹ.”

Phương Tri Ý: …Thật sự đánh nhau sao?!

Sau khi bước chân vào phòng, Phương Tri Lễ không nói một lời, chỉ đứng trước cửa phòng, khoanh tay nhìn chằm chằm Bùi Từ bằng ánh mắt lạnh tanh như gió mùa đông quét qua doanh trại.

Không tránh né, cũng không chột dạ, Bùi Từ đứng thẳng lưng, ưỡn ngực, giọng rắn rỏi như khi đứng trước chính ủy điểm danh:
“Anh hai.”

Ánh mắt Phương Tri Lễ càng sắc lạnh: “Thích Dạng Dạng nhà tôi thật à?”

Bùi Từ chẳng ngập ngừng lấy nửa giây, giọng nói dứt khoát:
“Đúng vậy. Tôi thích cô ấy, rất thích, rất thích cô ấy. Thích từ lâu rồi. Thích đến mức… nếu có phải hy sinh, vì cô ấy, tôi cũng không tiếc.”

Phương Tri Lễ nghe vậy chỉ muốn hừ lạnh, ai thèm nghe lời này của cậu.

“Từ khi nào?” Phương Tri Lễ giờ đây hồi tưởng lại những hành vi kỳ quái của Bùi Từ, từ ánh mắt không bình thường của Bùi Từ mỗi lần nhìn em gái, đến cách cậu ta luôn đúng lúc xuất hiện, luôn nhẹ giọng hỏi han, rồi cả cái thái độ ‘không nóng không vội’ mỗi khi ai nhắc đến chuyện cưới hỏi...

Lúc này anh thật muốn tự cho mình một cái tát. Tên này tuyệt đối đã có mưu đồ từ sớm, nhìn là biết không phải nhất thời nảy lòng tham.

Bùi Từ rất thật thà "khai báo", nhưng nói xong còn chưa đợi Phương Tri Lễ nổi giận, đã lập tức giải thích: “Anh hai, trước đây tôi thật sự coi Dạng Dạng như em gái nhỏ mà cưng chiều, không có nửa phần tâm tư xấu xa hay quấy rối. Tôi thề !” Ngay cả khi tỏ tình cũng tôn trọng quyết định của Dạng Dạng, nếu cô ấy không đồng ý thì anh tuyệt đối cũng chỉ coi mình là anh trai.

Phương Tri Lễ khẽ hừ lạnh một tiếng. Nét mặt không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng trong lòng thì lại thầm gật đầu.

Tuy là khó chịu, nhưng anh không hề nghi ngờ nhân phẩm của Bùi Từ.

“Trước đây, Thái lão thủ trưởng và dì Thư còn có chính ủy đều muốn giới thiệu đối tượng cho cậu, sao lại không đi?”

Phải nói là, không hổ là mang trong mình huyết mạch của Phương gia, em trai của Phương tham mưu, anh trai của tiểu thiên tại có thể thật sự là kẻ ngủ ngốc sao ?

Không thể !

Sau khi Phương Tri Lễ phản ứng lại, quả thực chính là thông minh muốn chết. Câu hỏi này mà trả lời không khéo thì thật sự dễ "bỏ mạng" tại đây.

Nhưng Bùi Từ "quậy" với Phương Tri Lễ bao lâu nay đâu phải là vô ích, anh đương nhiên biết vào lúc này muốn toàn mạng ra khỏi căn phòng này thì cần nói gì: “Anh hai, nếu đã quyết định theo đuổi Dạng Dạng, tôi sẽ không đứng núi này trông núi nọ, dù chỉ là để ứng phó tình huống trước mắt cũng không được."

A, nói hay lắm!

Phương Tri Lễ "miễn cưỡng" cho nửa điểm hài lòng. Dù sao cả đội có một đống người ngày nào cũng la hét đòi làm em rể của mình, kết quả vẫn đi xem mặt hết đám nọ đến đám kia như thường, phải nói là không một chút chậm trễ nào. Bùi Từ lại không như vậy, giác ngộ rất tốt, so sánh với đám người kia thì thuận mắt hơn nhiều.

“Cậu tự tin thật đấy, lỡ Dạng Dạng nhà tôi không thích cậu thì sao?”

“Vậy thì làm anh trai cả đời, giống như cậu mà chăm sóc cô ấy cả đời.”

Phương Tri Lễ: Hừ, lời này nói ra bản thân cậu có mấy phần tin tưởng? Tôi thì hoàn toàn không tin rồi đấy.

Dạng Dạng mà thật sự không đồng ý không biết sau này Bùi Từ còn có thể làm ra chuyện không biết xấu hổ gì. Nhưng lúc này anh không tin cũng chẳng có ích gì, nhìn bộ dạng bênh vực người mình của em gái nhỏ, sợ là đã sớm một lòng một dạ lao vào cái tên chó c.h.ế.t này rồi.

Trong vài phút ngắn ngủi, Phương Tri Lễ cũng đã nghĩ thông suốt. Thật ra em gái thích Bùi Từ cũng khá tốt, ít nhất người này nhân phẩm nói thật thì không tệ, hơn nữa lại có anh cả ở đây giám sát. Nếu cái tên chó c.h.ế.t này dám bắt nạt em gái mình, anh và anh cả đều sẽ không bỏ qua cho cậu ta.

Tốt hơn là em gái thích một người mà anh và anh cả đều không quen thuộc, thậm chí còn cách xa ngàn dặm. Như vậy ngộ nhỡ em gái chịu ấm ức, bọn họ chạy đến nơi thì rau kim châm cũng đã lạnh từ lâu, còn có thể giải quyết được gì ?

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...