🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 110: Chương 110

 
Có cô Đào tận tình chỉ dẫn, tốc độ đan khăn của Phương Tri Ý cũng dần nhanh hơn. Ban đầu còn phải vừa đan vừa dò từng mũi, vậy mà giờ đã có thể vừa trò chuyện vừa đan, thậm chí có lúc không cần nhìn mà tay vẫn không lạc nhịp. Chỉ cần chậm một chút thôi là sẽ bỏ mất mũi, nhưng cô Đào luôn để mắt, thi thoảng lại đưa tay gạt giúp cô một cái, phối hợp cực ăn ý.

Lần này cũng vậy, suýt chút nữa cô bỏ sót một mũi, may mà cô Đào nhanh tay đỡ giúp. Phương Tri Ý cười, nhún vai thở than:
“Ban đầu con còn định đan áo len cho các anh, may mà chưa mua len, không thì mùa đông này đan chắc tới sang năm mới xong mất.”

Nghe cô bé lẩm bẩm, Đào Quế Vân bật cười hiền hậu:
“Cái này người ta gọi là ‘quen tay hay việc’ đấy. Đan nhiều tự nhiên sẽ khéo. Hồi cô mới học còn từng đan thiếu mất nguyên một lỗ giữa lưng áo cơ mà, nhìn cứ như áo có mắt.”

Phương Tri Ý nghe vậy liền bật cười theo, trong lòng cũng lấy lại tự tin:
“Vậy con cứ kiên trì đan khăn trước đã, nếu năm nay không xong thì để dành tặng sang năm vậy.”

Cô Đào cười hóm hỉnh trêu thêm một câu:
“Sang năm không chừng anh con đã có chị dâu đan cho rồi cũng nên!”

Câu nói tưởng chỉ để đùa vui, nhưng lại khiến Phương Tri Ý thoáng trầm ngâm. Nghĩ đến anh cả, cô khẽ ngẩng đầu lên rồi lặng lẽ cúi xuống, tiếp tục đan len nhưng tâm trí thì không còn tập trung vào từng mũi kim nữa.

Anh cô, qua Tết này là tròn ba mươi tuổi rồi. Bao năm nay, anh đã gánh trên vai trách nhiệm quá lớn. Phần vì công việc bộ đội bận rộn, phần vì cô, một đứa em gái yếu ớt bệnh tật, luôn cần anh chăm sóc. Anh đã lùi lại những năm tháng tuổi trẻ chỉ để bảo vệ và gánh vác cho cô một cuộc sống bình yên.

Hiện tại, cô đã khỏe mạnh, cũng dần có thể tự lo cho mình. Nghĩ đến đó, lòng cô dịu lại, vừa biết ơn, vừa có chút nghèn nghẹn. Có lẽ, đã đến lúc anh nên sống cho chính mình rồi. Người em gái được anh nâng niu suốt một đoạn đường dài, giờ cũng mong anh có một mái nhà của riêng anh, một người vợ biết thấu hiểu, sẻ chia.

Dù giữ chức Phó viện trưởng bệnh xá căn cứ, Thư Thụy Chi phần lớn thời gian lại bôn ba khắp các vùng núi, thôn làng, dẫn đội y tế xuống tận tuyến đầu. Lần này trở về, vừa hay nghe tin sức khỏe của Phương Tri Ý đã cải thiện rõ rệt, trong lòng không khỏi nhẹ nhõm. Bà liền quay sang bàn với chồng:

“Hay là nhân dịp mùa đông rảnh rỗi, mình bàn chuyện cá nhân của Tri Thư đi? Tránh để Đoan Ngọc và mọi người ở xa xôi như vậy còn phải lo lắng.”

Mấy năm nay, Phương Tri Thư cứ viện cớ bận công tác mà từ chối mọi mối mai. Nhưng vợ chồng bà đều biết, lý do lớn nhất vẫn là vì cô em gái nhỏ, bệnh tật triền miên khiến cậu luôn canh cánh trong lòng, không nỡ xây dựng hạnh phúc riêng khi còn chưa yên tâm về em.

Giờ đây, Tri Ý đã khỏe mạnh, lại rất hiểu chuyện. Nếu Tri Thư cứ mãi cô đơn như thế, chắc chắn con bé cũng sẽ không yên lòng.

Thái Thiệu Hoài gật đầu:
“Chỗ bà có ai thích hợp không? Nếu có, tôi sẽ nói chuyện với thằng nhóc kia một tiếng. Mãi như thế này không ổn, hơn nữa Tri Ý cũng lớn rồi. Mấy chuyện riêng tư, các anh trai dù có thương em gái đến đâu cũng chẳng thay thế được một cô chị dâu trong nhà. Có thêm một người phụ nữ tinh tế bên cạnh, con bé cũng có chỗ tâm sự.”

Thư Thụy Chi gật đầu, giọng hơi chần chừ:
“Thật ra có một cô bé khá được. Năm ngoái tới bệnh viện hỗ trợ, trước đó là bác sĩ ở Sư đoàn 74. Vì công việc bận rộn nên lỡ mất vài năm, nay cũng 27 tuổi rồi.”

“Vậy thì tốt.” Thái Thiệu Hoài vốn là người nói là làm, nghe đến đây liền đứng dậy chuẩn bị đi tìm Phương Tri Thư. “Bà hỏi thử cô bé kia xem sao, còn tôi sẽ gọi nó ra nói chuyện.”

Thấy chồng sốt sắng như vậy, Thư Thụy Chi vốn định bảo ông chờ đến mai, nhưng nghĩ lại, tuổi tác của Tri Thư cũng chẳng còn nhỏ. Nếu chuyện này sớm được định ra, vợ chồng bà cũng có thể yên lòng một phần, thế nên không ngăn cản.

Thái Thiệu Hoài vừa bước ra khỏi cửa thì bắt gặp con gái mình đứng trước thềm.
“Văn Quân, sao không vào nhà?”

Thái Văn Quân ngẩng đầu lên, chần chừ một thoáng rồi hỏi:
“Cha định đi tìm anh Tri Thư ạ?”

Thái Thiệu Hoài ngạc nhiên, đang định hỏi sao con bé lại biết, nhưng rồi ánh mắt ông khựng lại, nhìn con gái thật lâu, như chợt hiểu ra điều gì.
“Văn Quân, con...?”

Thái Văn Quân nắm chặt hai bàn tay đang buông bên người, nhẹ giọng nói:
“Cha... cha có thể giúp con không? Con muốn... muốn được cùng anh Tri Thư xem mắt.”

Thái Thiệu Hoài ngẩn người. Bao năm qua, ông thật sự chưa từng nghĩ con gái mình lại có tình cảm với Phương Tri Thư – một người ít nói, nghiêm túc, mà hai đứa cũng không có nhiều dịp tiếp xúc. Lúc này, ông mới thầm tự trách bản thân: Làm cha mà đến tâm tư con gái cũng không hay biết, quả thật thiếu sót.

“Văn Quân,” ông chậm rãi nói, “Nếu con đã thích cậu ta, hẳn là cũng hiểu rõ tính tình của nó. Tri Thư là người có nguyên tắc, không dễ bị tác động. Dù cha có là cha con, cũng chỉ có thể gợi ý, chứ không thể ép buộc.”

“Con biết mà,” Văn Quân mỉm cười nhẹ, ánh mắt có chút ngượng ngùng nhưng vẫn kiên định.

Nhìn con gái mình như vậy, Thái Thiệu Hoài cảm thấy đau lòng. Nếu lần này Tri Thư từ chối như những lần trước, liệu Văn Quân có chịu nổi không?

Ông thở dài:
“Nhưng Văn Quân của cha là cô gái tốt, nếu nó không biết trân trọng thì con cũng đừng buồn. Trên đời này không phải chỉ có một người xứng đáng để yêu. Con tốt như thế, nhất định sẽ có người thật lòng thương con.”

Thái Văn Quân khẽ lắc đầu, mỉm cười nhẹ nhàng:
“Cha, con không yếu đuối như vậy đâu. Dù con đã thích anh ấy nhiều năm, nhưng nếu anh ấy không thích con, con sẽ chấp nhận. Con hiểu, tình cảm không thể cưỡng cầu.”

Thái Thiệu Hoài nhìn nụ cười kiên cường của con gái, trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen. Ông gật đầu:
“Được rồi. Nếu con đã muốn, cha sẽ giúp một tay.”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...