🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 105: Chương 105

 
Phương Tri Ý cũng bị cảm xúc của anh hai lan sang, chỉ lặng lẽ đáp lại cái ôm của anh.

Cô cảm thấy mình là người may mắn nhất giữa ba ngàn thế giới—bởi sau những ngày dài sống lay lắt như cái bóng giữa mạt thế, cô lại có cơ duyên được xuyên vào thân thể này, sống trong một gia đình có tình thân ấm áp, được che chở bởi thứ tình cảm mà trước kia cô từng ngỡ chỉ tồn tại trong tiểu thuyết.

Phương Tri Thư cũng bị dáng vẻ của em gái khiến cho xúc động, nhưng là một người anh cả điềm đạm, tất nhiên anh sẽ không để nước mắt tèm nhem làm mất thể diện. Dù vậy, khi nghe bác sĩ xác nhận cơ thể em gái đã hoàn toàn ổn định, cảm xúc trong lòng anh vẫn cuồn cuộn như sóng—mãi một lúc lâu sau mới cố trấn định được, lên tiếng:
“Được rồi, đội trưởng phi hành gì mà khóc lóc loạn cả lên thế, còn khóc trước mặt em gái, không biết xấu hổ à?”

Phương Tri Lễ đã khóc một trận ra trò, cảm xúc dồn nén cũng đã xả hết, nước mắt cạn khô. Anh lui lại một bước, nghiêng đầu nhìn em gái, khẽ hỏi:
“Dạng Dạng sẽ không chê anh hai đâu, phải không?”

Phương Tri Ý gật đầu thật mạnh:
“Đúng vậy, em sẽ không bao giờ chê anh hai đâu. Dù sau này anh có thành ông già, đầu hói răng rụng, em cũng không chê!”

Phương Tri Lễ đang cảm động đến mức suýt khóc thêm, nghe câu đó lập tức nghẹn họng:
Không cần thực tế đến thế đâu có được không? Anh vẫn còn trẻ trung đẹp trai mà! Làm anh là phải gánh cái tay nải thật to, trong lòng em gái, anh mãi mãi phải là một người anh hùng không gì là không làm được chứ!

Ở Nam Thành, khi Phương Tri Ý còn là một cô bé nhỏ xíu, các bác sĩ trong bệnh viện lớn đã đưa ra một kết luận tàn nhẫn: đứa trẻ này, e rằng không thể sống qua tuổi hai mươi.

Chuyện ấy, ngoài Dạng Dạng ra, cả nhà đều biết rõ. Cha mẹ đã ôm hy vọng lẫn tuyệt vọng chạy đôn chạy đáo qua bao nhiêu bệnh viện, đổi từ bác sĩ này sang bác sĩ khác, từ thành phố này sang thành phố khác. Nhưng cuối cùng, lời phán “nếu dưỡng tốt thì có thể sống thêm một chút thời gian” lại chính là kết luận khả quan nhất mà họ từng nhận được. Không ai dám đưa ra một mốc thời gian cụ thể, như thể sinh mệnh của cô hoàn toàn tùy thuộc vào hứng thú của ông trời.

Thế nhưng, dù vậy, cả nhà vẫn không ai chịu buông tay.

Chỉ là, từ sau lần cuối cùng trở về từ một viện lớn ở thủ phủ tỉnh, cái đề tài kia trở thành điều cấm kỵ không thành văn trong nhà. Không ai nói đến nó, không ai nhắc lại. Họ cố hết sức tạo cho cô một tuổi thơ vui vẻ nhất có thể, sống hồn nhiên, sống như thể “bình thường” là một thứ có thể đạt được nếu họ cùng nhau che chắn đủ tốt.

Họ biết, sự thật rất tàn khốc. Nhưng nếu không nói ra, nếu cứ xem như không có chuyện gì, thì biết đâu — biết đâu — phép màu sẽ xảy ra.

Bởi vậy nên, lời nói của Chu lão lúc này lại như một hòn đá nặng ngàn cân ném thẳng vào mặt hồ phẳng lặng mà cả nhà họ Phương đã dày công giữ gìn.

Không phải nỗi sợ hãi. Mà là kinh động, là chấn động — bởi một tia sáng bất ngờ xuyên qua tầng mây u ám kéo dài suốt bao nhiêu năm nay.

Phương Tri Thư lúc đầu còn tưởng Chu lão chỉ đang khách sáo. Trong lòng anh lại không thể nào yên. Bởi vì, “không sống nổi quá hai mươi” và “có thể sống đến tám mươi tuổi” — giữa hai vế ấy là một khoảng cách không tưởng.

Anh không thể dễ dàng vui mừng. Nỗi mừng rỡ kia, như một đóa hoa bỗng mọc lên giữa hoang mạc – quá đột ngột, quá khó tin.

Vì thế, trên đưỡng tiễn Chu lão ra về, anh đem hết mọi chuyện từ khi em gái chào đời kể lại rành rọt: từ bệnh trạng, kết quả khám bệnh, phương hướng điều trị, cho đến lời tiên đoán đáng sợ khi xưa, tất cả tất cả đều tỉ mỉ nói lại cho Chu lão nghe.

“Chu lão, cháu không phải nghi ngờ y thuật của ông, chỉ là tình trạng của em gái cháu… vốn dĩ quá đặc biệt.” Giọng Phương Tri Thư trầm thấp, mang theo nỗi dè dặt khôn cùng, như thể sợ một câu khẳng định sai lầm sẽ đẩy tất cả hy vọng rơi xuống vực.

Chu lão nghe xong, không hề trách anh hoài nghi. Trái lại, ông chỉ thấy có điều bất thường: kết quả bắt mạch hôm nay lại trái ngược quá lớn với những gì anh kể. Đó không đơn thuần là sự khác biệt trong phương pháp chẩn đoán. Mà giống như — cơ thể cô gái nhỏ kia, từ trong gốc rễ, đã thay đổi một cách kỳ lạ mà y học không thể lý giải được.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...