🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 92: Chương 92

Chương 92: Sao chỗ này có cái lỗ

 

D

 

iệc Thanh Thanh thả lỏng người ngủ, sau nửa đêm cô đột nhiên nghe thấy âm thanh sột soạt.

Đôi mắt bất ngờ mở ra, không phải là chuột đấy

chứ!

Cô nghiêm túc lắng nghe, là truyền từ tường bên trái

giường đất tới.

Nghe không giống âm thanh chuột ăn vụng đồ vật, giống như là có gì đó đang đào tường.

Cô bật đèn pin rón rén xuống giường, nhưng mới xuống giường âm thanh kia không còn.

Dừng chân lại nghe một lát, hình như cô nghe thấy cửa phòng bên kia vang lên một tiếng két rất nhỏ, sau đó có tiếng bước chân đi xa.

Không đúng, phòng bên cạnh không có ai ở mà, ai ở bên đó, đang làm gì?

Cô nhớ tới âm thanh đào tường vừa rồi cũng truyền từ bên mặt tường không có ai ở tới, hình như là trên giường đất sát bên cửa sổ này, cô bật đèn pin cẩn thận kiểm tra mặt tường.

“Sao chỗ này có cái lỗ?”

Nếu không phải nhìn thấy chỗ giường đất chỗ vải nỉ bao lấy rơm khô có vị trí rơi xuống một nắm đất, từ vị trí

 

này kiểm tra bên trên, cô sẽ không phát hiện ra lỗ hở giữa những viên gạch, tờ báo mà cô mới dán hôm qua cũng bị chọc thủng cỡ chiếc đũa.

Cái động này còn bị tờ báo rách che khuất, không chú ý căn bản sẽ không phát hiện ra.

Có người hơn nửa đêm đào động trên tường ư, là ai? Anh ta muốn làm gì?

Cho dù tối nay cô không nghe thấy âm thanh, muộn nhất giữa trưa ngày mai, khi cô ở trên giường đất ăn cơm cũng có thể phát hiện một nắm bụi.

Thật sự là vì dán tờ báo xong, trong thời gian ngắn trên giường đất sẽ không xuất hiện nhiều bụi như vậy, hơn nữa vải quấn quanh giường đất hơi nhạt màu, bụi rơi xuống cũng rất dễ thấy.

Chẳng qua nếu cô không dán nhiều báo như vậy, hay là không dùng vải quấn quanh rơm khô, chỉ sợ bụi này sẽ không bắt mắt, thậm chí lỗ nhỏ trên tường cũng khó mà phát hiện ra.

Chuyện này nói lên người khoan thành động kia không biết cấu tạo phòng cô, nếu không anh ta đã không ra tay qua loa như vậy.

Vậy thì những người từng thấy phòng cô có thể bị loại trừ tình nghi.

 

Buổi tối khi ngủ, cửa sân trước ở khu thanh niên trí thức sẽ khóa lại, cho nên chỉ có thể là thanh niên trí thức.

Tính cả cô thì có tổng cộng 15 thanh niên trí thức, từng vào phòng cô có năm người Tiền Lai Lai, Trần Chí Hòa, Lý Mộng Tuyết, Trịnh Hiểu Long và Vân Cô Viễn, có thể loại trừ mấy bọn họ.

Nghe tiếng bước chân phía trước, chỉ có thể đi sân trước, chuyện này có thể chắc chắn.

Khoan trên tường phòng người khác có ích lợi gì, nếu trộm đồ thì cạy cửa dễ dàng hơn, chỉ có thể là muốn rình coi, nên có thể loại trừ thanh niên trí thức nữ.

Trong thanh niên trí thức cũ có tổng cộng năm thanh niên trí thức nam: Chu Cường, Lư Tiên Tiến, Tạ Thế Diễn, Lữ Chấn Đông, Thái Xuân Sơn.

Diệc Thanh Thanh vừa hồi tưởng lại miêu tả trong sách, vừa phân tích.

Trong mấy người này, khả năng là Tạ Thế Diễn nhỏ

nhất.

Anh ta xem như là người có cảm giác tồn tại tương

đối cao trong sách, là bạn thân nam của nữ chính, còn lén ái mộ cô ấy, hơn ba mươi mới cưới vợ.

Là nhân vật chính diện, có lẽ không đến mức làm chuyện đáng khinh như thế.

Kế tiếp loại trừ Lữ Chấn Đông, anh ta ái mộ Thang Lan kẻ ngốc cũng nhìn ra được, trong sách cũng viết như

 

thế hẳn là không giả, muốn khoan thành động cũng chỉ đi khoan phòng Thang Lan.

Con người Lư Tiên Tiến nhân phẩm kém, nhưng chỉ kém ở việc lợi dùng tình cảm trèo lên cao, người này giống như tên của anh ta, khát cầu thành công, muốn càng tiến thêm một bước, là người tham mộ quyền thế, trái lại phụ nữ chỉ là công cụ khiến anh ta đạt thành mục đích, không đến mức là tên sắc lang.

Cuối cùng chỉ còn hai người Chu Cường và Thái Xuân Sơn.

Con người Chu Cường cảm giác tồn tại cao hơn Thái Xuân Sơn một chút, bởi vì anh ta là thanh niên trí thức xuống nông thôn lâu nhất trong khu thanh niên trí thức hiện giờ, còn dạy học ở trường tiểu học trong thôn.

Thường ngày chỉ thân mật với Triệu Phương kết nhóm ăn cơm hơn chút, rất ít khi lui tới với người khác.

Trong sách cũng chỉ nhắc tới tương lai Chu Cường Triệu Phương thi đỗ đại học thì ở bên nhau, nhưng không lâu sau thì chia tay, không có miêu tả gì về hằng ngày của bọn họ, hai bọn họ cũng chưa bao giờ tham dự thị phi trong khu thanh niên trí thức.

Ở khu thanh niên trí thức mấy năm, tuy hai người cùng kết nhóm nấu cơm, còn đều dạy ở trường tiểu học, nhưng giữa hai bên không có hành động ái muội gì, không rõ rốt cuộc tình cảm giữa hai người thế nào.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...