🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 77: Chương 77

Chương 77: Mượn cái thang

 

C

 

ó sân này chính là rất tốt, xử lý nội tạng của cá còn có thể chôn vào đất, máu loãng cũng có thể đổ

ra đất, không sợ người ta thấy.

Giữa trưa bên ngoài hơi nắng gắt, Diệc Thanh Thanh ăn cơm xong thì lấy báo cũ mua hôm qua ra, chuẩn bị dán lên tường.

Nhưng mà trần nhà này rất cao, cần phải dùng cái thang.

Đồng chí Vân Cô Viễn phòng đối diện có thang, cô từng thấy anh dùng.

Đối diện vang lên tiếng mở cửa Vân Cô Viễn lập tức chú ý tới, ngay cả khi buổi sáng gánh nước gặp được cô, cả sáng đối diện không có chút động tĩnh, cửa vẫn luôn khóa trong.

Hiện giờ anh vô cùng hối hận mình chọn ở đối diện cô, từ lúc có sân kia cô ra vào ít đi bên này, nếu lúc trước ở phòng bên cạnh phòng cô, tốt xấu gì còn biết cô ra cửa lúc nào.

Đáng tiếc bây giờ đổi phòng thì hơi thái quá, anh không muốn tạo thành bối rối cho cô.

Hửm?

Nghe tiếng bước chân này, sao càng ngày càng gần như vậy?

 

Vân Cô Viễn đi tới cửa.

Lúc này Diệc Thanh Thanh đứng ở cửa phòng Vân Cô Viễn, tuy cửa của Vân Cô Viễn khóa trong, nhưng cô không biết rõ người ta có đi ra ngoài hay không, bởi vì anh cũng có cửa sau.

Vi thế cô dán sát vào cửa muốn nghe trong phòng có động tĩnh hay không, phán đoán xem anh ở nhà không.

Bỗng nhiên cảm nhận được cơn gió, còn có chút dễ ngửi, Diệc Thanh Thanh hơi nghiêng đầu thì thấy được áo sơ mi trắng, lại nhìn lên trên thì thấy được gương mặt tuấn tú của Vân Cô Viễn, anh đang cúi đầu nhìn cô.

Chỉ trong nháy mắt trong đầu Diệc Thanh Thanh đột nhiên hiện lên một ý niệm, nhìn từ góc độ này anh cũng khá đẹp trai, trong lúc nhất thời không rời mắt đi.

Vân Cô Viễn nhìn thấy đôi mắt trong trẻo của cô, đang ngơ ngác nhìn chằm chằm anh, giống như thấy được đáy lòng anh, có chút hoảng loạn lùi về sau hai bước, vành tai lặng lẽ đỏ lên.

Lúc này Diệc Thanh Thanh mới lấy lại tinh thần, xấu hổ gãi đầu:

“À, tôi muốn nghe xem anh có ở nhà không, muốn tìm anh mượn cái tháng dán báo lên tường.”

Thấy Vân Cô Viễn nhất thời không trả lời, Diệc Thanh Thanh nghĩ thầm xong đời, không phải là vì không cẩn thận dựa vào quá gần thưởng thức gương mặt này của anh một lát, khiến anh chán ghét đấy chứ?

 

Nghĩ tới đám phụ nữ có ý đồ tới gần anh bị anh làm sặc, khiến cô bị nghẹn cũng được, nhưng không thể không cho mượn thang.

Diệc Thanh Thanh nhanh chóng móc kẹo trong túi ra nhét vào tay anh: “Mời anh ăn kẹo.”

Tận dụng thời cơ, thuận tiện đánh dấu.

[Cô đánh dấu ở điểm đánh dấu trên người Vân Cô Viễn, nhận được một viên dưỡng nhan hoàn mạnh mẽ.]

Đây là thứ gì thế?

Diệc Thanh Thanh nhìn thấy nhắc nhở của hệ thống thì kinh ngạc, sao thuốc tăng lực của cô lại có thêm hai chữ như vậy?

Vân Cô Viễn cũng mới lấy lại tinh thần từ trong ánh mắt của Diệc Thanh Thanh, bị nhét ít kẹo trong lòng cảm thấy ngọt ngào:

“Tôi lấy cho cô.”

Diệc Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, xem ra sách lược tặng kẹo thật sự có hiệu quả.

Người nào có thể nghĩ tới Vân Cô Viễn lạnh lùng như vậy, vậy mà kẹo là mật mã khiến anh mềm lòng?

Nếu như chuyện này bị Lưu Xuân Hạnh biết được, không biết có mua kẹo thông đồng với anh hay không.

“Con trai vẫn phải nên bảo vệ mình thật tốt.” Diệc Thanh Thanh nhắc mãi một câu.

“Cô nói cái gì?” Vân Cô Viễn không nghe rõ.

 

“Tôi nói anh ăn kẹo vẫn nên khống chế chút, đừng ăn hỏng răng.” Dù sao ăn hỏng răng là chuyện nhỏ, bị người ta lừa đi mới là chuyện lớn.

Vân Cô Viễn nghe cô quan tâm mình như vậy thì cảm thấy sung sướng: “Tôi biết tôi sẽ cất đi ăn dần, cảm ơn cô.”

Nhìn xem, nhìn xem, nói đến ăn kẹo người này vô cùng vui sướng, còn cười nữa, từ lạnh lùng kiêu ngạo lập tức biến thành kiểu ngoan ngoãn, đúng là khiến người ta không yên tâm!

Diệc Thanh Thanh cảm thấy mình phát hiện ra thuộc tính tiềm tàng của Vân Cô Viễn, anh không lạnh lùng kiêu ngạo như mặt ngoài, trong lòng là đứa bé ngây thơ ấu trĩ đúng không?

Nói ra còn là tương phản đáng yêu.

Vân Cô Viễn xách cái thang ra tới cửa, Diệc Thanh Thanh nhận lấy nói: “Để tôi tự mình cầm.”

“Được, dùng xong thì gọi tôi, hôm nay tôi ở nhà.” Vân Cô Viễn biết cô là cô gái tự lập tự cường, hiện giờ anh có tư cách vượt rào giúp đỡ cô.

Nhưng mà sau này sẽ có.

Anh nhìn Diệc Thanh Thanh khiêng thang đi vào nhà, nói thầm với mình trong lòng.

Bên Diệc Thanh Thanh dùng hồ nhão bôi lên báo thất thần, trên người Vân Cô Viễn có mùi gì thế?

 

Mùi thuốc lá sao?

Không giống, là mùi nhang khói trong miếu đúng hơn, còn rất nồng, có loại cảm giác mát lạnh trang nghiêm.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...