🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 751: Chương 751

Chương 751: Em có biện pháp

 

C

ẩn thận nghĩ lại chuyện này đều là di truyền của gia tộc, lập tức đúng lý hợp tình hơn, cũng không

sợ, thậm chí còn có chút chờ mong mẹ già hỏi cô!

“Đừng sợ, có em mà! Em có biện pháp!” Diệc Thanh Thanh còn an ủi đồng chí Vân.

Vân Cô Viễn: “…”

Thực ra anh cũng không sợ lắm.

Chỉ cần kiên định nhất định phải ở bên cạnh cô, khó khăn gì đó chỉ là khảo nghiệm với anh mà thôi, sẽ không sợ.

“Tuýt tuýt…” Tiếng còi xe lửa vào trạm vang lên.

Xe còn chưa dừng lại, Diệc Thanh Thanh đã thấy ở đuôi xe khoang xe thứ năm, có hai bé gái tết tóc buộc kiểu sừng dê, giữa mày điểm nốt ruồi đỏ mỹ nhân đang dán sát vào cửa sổ.

Trên sừng dê có hoa len đỏ rực, còn có nốt ruồi đỏ giữa mày, trông vô cùng bắt mắt trên xe lửa sơ màu xanh, quả thực là hai cô nhóc hot nhất trên xe lửa.

“Là Tiểu Tuệ và Tư Tư!” Diệc Thanh Thanh vội vàng kéo Vân Cô Viễn xuyên qua đám người đi đón người thân chạy về trước.

 

Khi xe lửa dừng lại, Diệc Thanh Thanh và Vân Cô Viễn cũng đã đợi bên ngoài khoang xe thứ năm.

Triệu Hương Lan ôm Tư Tư đi đằng trước, Tô Thải ôm Tiểu Tuệ đi theo sau, hai cha con Diệc Kiến Thiết và Diệc Chí Cương xách theo hành lý đi cuối cùng.

Triệu Hương Lan xuống xe, đang tìm kiếm con gái nhà mình trong đám người nhốn nháo, thì nghe thấy bên cạnh có tiếng gọi:

“Mẹ!”

“Bác gái!” Vân Cô Viễn cũng gọi.

“Ai da!” Không nghĩ tới người ở trước mặt, Triệu Hương Lan bị dọa sợ không nhẹ.

“Ha ha, Tiểu Tuệ và Tư Tư quá đáng yêu, xe còn chưa dừng con đã thấy hai đứa bé!” Diệc Thanh Thanh cười ha ha nói.

Vừa thấy người nhà thì lo lắng lúc trước mất sạch, chỉ còn lại vui vẻ.

Cô sờ đầu cô nhóc có sừng dê nói: “Tư Tư tới đây, cô ôm!”

Tư Tư không sợ chút nào, vội vàng cho cô ôm.

Triệu Hương Lan nhét đứa bé vào trong lòng cô: “Đứa nhỏ này, chỉ thích cô gái trẻ tuổi xinh đẹp ôm, không biết giống ai!”

“Chị dâu!” Diệc Thanh Thanh lại chào hỏi chị dâu phía sau, một tay ôm Tư Tư, một tay nắm tay Tiểu Tuệ:

 

“Tiểu Tuệ cũng tới cô ôm!”

Tiểu Tuệ nhìn thoáng qua em gái với vẻ khát vọng, vẫn lắc đầu: “Tiểu Tuệ nặng!”

Cha cô bé cũng không thể cùng ôm hai chị em bọn họ đi đường!

“Ha ha, cháu nặng tới mấy cô cũng ôm được, không tin cháu thử xem?” Diệc Thanh Thanh nói.

Diệc Chí Cương mới xuống xe nói: “Tiểu Tuệ, đừng lo lắng, cô con rất khỏe!”

Anh ta từng thấy em gái khoác sọt nặng như vậy về nhà mà đi vô cùng nhẹ nhàng.

Khi Tiểu Tuệ do dự, Diệc Thanh Thanh đã ôm lấy cô

 

bé.

 

 

“Ha ha ha ha…” Tư Tư cười lộ ra răng sữa nhỏ.

Tiểu Tuệ cũng rất vui vẻ, bám lấy bả vai Diệc Thanh

 

Thanh: “Cô siêu lợi hại! Còn lợi hại hơn cha!”

“Ha ha!” Diệc Thanh Thanh cười không ngừng: “Tiểu Tuệ nói đúng!”

Diệc Chí Cương: “…”

“Bác trai! Hành lý để cháu cầm cho ạ.” Bên này Vân Cô Viễn nhận lấy hành lý trong tay cha Diệc.

Trên tay cha Diệc nhẹ nhàng hơn, vỗ bả vai con trai: “Con phải luyện tập nhiều vào.”

Ngực Diệc Chí Cương lại trúng một mũi tên.

 

“Để em cầm túi nhỏ cho.” Tô Thải thấy Diệc Thanh Thanh ôm đứa bé thật sự nhẹ nhàng, đau lòng chồng mình nên giúp đỡ anh ta.

“Ha ha, vẫn là vợ thương anh nhất.” Diệc Chí Cương cười y như kẻ ngốc, nhưng mà vẫn nắm chặt hành lý trong tay: “Chút đồ này anh cầm được, không cần em cầm giúp!”

“Đi thôi! Về nhà thôi!” Diệc Thanh Thanh ôm hai đứa bé, dẫn mọi người đi ra ngoài nhà ga: “Cha mẹ, anh chị dâu, mọi người theo sát một chút, cẩn thận lạc!”

Vất vả lắm mới chen ra, Triệu Hương Lan cảm thán: “Ga tàu hỏa ở thủ đô náo nhiệt hơn Nam Bình chúng ta nhiều!”

“Ô tô cũng chen chúc hơn ở Nam Bình, chúng ta phải nhanh chóng xếp hàng!” Diệc Thanh Thanh nói.

Thường ngày còn đỡ, mọi người đi làm đi học, bình thường đơn vị phân nhà đều cách nhà máy không xa, phần lớn đều đi bộ hoặc đi xe đạp tan làm, có rất ít người ngồi xe bus công cộng.

Nhưng vừa đến kỳ nghỉ ngày tết, xe bus chen chúc đầy người, lượng người ở ga tàu hỏa cũng như thế.

Đám Diệc Thanh Thanh đón người nhanh ra cũng nhanh, xếp trước đa số mọi người, đoạt được ba vị trí ở phía bên phải hàng sau, Diệc Thanh Thanh bảo cha mẹ và chị dâu ôm đứa bé ngồi xuống.

 

Hành lý đặt bên chân bọn họ, Diệc Thanh Thanh và Vân Cô Viễn, Diệc Chí Cương đứng bên cạnh.

“Lần này xe đi qua tiệm của chúng con, ngồi ở bên này có thể thấy được, lát nữa chỉ cho mọi người xem. Gần đây trong tiệm đang làm hoạt động, rất náo nhiệt!” Diệc Thanh Thanh nói.

 

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...