🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 730: Chương 730

Chương 730: Như vậy rất tốt

 

T

iền Đa Đa xách theo túi của mình run rẩy, tuy thoạt nhìn rất long trọng rất nhiệt tình, nhưng không biết

vì sao bỗng nhiên có loại cảm giác không quá đứng đắn.

Nhưng mà nhìn bọn họ đều thích thú, đều không nhịn được hoài nghi có phải cô ấy đến Hương Giang một thời gian, đã không theo kịp trào lưu nội địa.

Cửa hàng quần áo, phong cách hoan nghênh kỳ lạ này, tiền đồ rất tốt của cô ấy đột nhiên khó bề phân biệt.

Vứt bỏ hình thức hoan nghênh này, tâm ý bọn họ đặc biệt chuẩn bị, còn có nhiệt tình chiếu cố, cùng với chân thành đối đãi, đều khiến cô ấy vô cùng cảm động.

Đến lúc này, cô ấy hoàn toàn không nghi ngờ những lời Lai Lai viết trong thư, bọn họ thực sự không chê chuyện thanh danh của cô ấy không tốt.

Như vậy rất tốt, cùng lắm thì cô ấy nỗ lực kéo thẩm mỹ của bọn họ trở về!

Sau khi kết thúc nghi thức hoan nghênh vừa xấu hổ vừa buồn cười, đám Lý Mộng Tuyết dẫn Tiền Đa Đa đi tham quan toàn bộ cửa hàng.

Nhìn thấy quần áo trong kho hàng ở gác mái, Tiền Đa Đa thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may, cũng may, thẩm mỹ của bọn họ mạnh hơn kế hoạch chúc mừng kia nhiều.

 

Quần áo định vị đều rõ ràng, có đặc sắc của riêng mình.

Đối với người trung niên, khí chất hiện rõ, đối với người trẻ tuổi, tràn ngập tươi trẻ.

Áo khoác lông này kèm với đường viền hoa, cô ấy chưa từng thấy thiết kế này ở Hương Giang, rất có ý sáng tạo.

“Đúng là sáng tạo, chắc chắn sẽ được người ta yêu thích.” Tiền Đa Đa nhìn kiểu gì cũng thấy thích.

“Ha ha, đương nhiên, ánh mắt của em chị cứ yên tâm!” Lý Mộng Tuyết vỗ ngực nói: “Em đánh giá lại qua mấy tháng, chính sách sẽ xuống, đến lúc đó chúng ta có thể khai trương, đến lúc đó quần áo sẽ rất đắt!”

Tiền Đa Đa gật đầu thật mạnh: “Chị nhất định sẽ làm thật tốt, bán sạch đống quần áo này!”

“Ha ha, vậy thì quá tốt!” Lý Mộng Tuyết vui sướng nói: “Sau này chị ở trong tiệm, tầng hai có phòng ngủ của nhân viên, tự chị chọn phòng đi. Phía sau tầng một có phòng bếp, phòng vệ sinh và phòng để đồ linh tinh, gạo dầu bột mì đều đặt ở phòng để đồ, chị cứ dùng thoải mái. Mỗi tuần em sẽ mang đồ ăn tới, chỗ chúng em bao ăn ở! Tiền lương sẽ bắt đầu phát từ tháng này.”

Tiền Đa Đa mới xem qua phòng để đồ, ở đó gạo đều mấy túi to, bột mì và dầu ăn gì đó cũng không ít, nhiều đồ như thế vậy mà để cô ấy dùng thoải mái!

 

Cho dù cô ấy từng thấy Hương Giang phồn hoa, nhưng cô ấy cũng không quên tình hình trong nước hiện giờ thế nào, cũng không biết nên nói gì cho phải:

“Các em quá hào phóng! May mà là chị, nếu đổi thành người khác, lương thực gì đó đều có thể dọn sạch của các em đi!”

“Chị, chị đừng nói chúng em như kẻ ngốc như vậy, còn không phải vì là chị, bọn em mới yên tâm, nếu không đổi thành người khác chắc chắn không thể như vậy!” Tiền Lai Lai tức giận nói.

“Là chị thì làm sao, nhỡ đâu chị là người xấu thì sao?” Tiền Đa Đa không tán thành.

Tiền Lai Lai trợn mắt: “Nếu chị là người xấu, em sẽ phải gánh thay chị.”

Tiền Đa Đa cười ha ha: “Cũng phải!” Cười xong vẫn nghiêm túc nói:

“Trước khi khai trương thì đừng phát tiền lương cho chị, bao ăn ở đã tốt lắm rồi. Còn nữa chị đề nghị đặt sổ sách ở phòng để đồ và kho hàng quần áo bên trên, chuyên dùng để ghi chép lại tình huống lấy đồ bên trong sử dụng, khi lấy đồ thì cần tự giác ghi chép lại, tiện cho các em kiểm toán, nhỡ đâu có vấn đề gì cũng tiện tra cứu. Sau này nhân viên trong tiệm nhiều, còn phải có khóa, chìa khóa có người bảo quản riêng.”

Lý Mộng Tuyết nghe thấy thế càng nhìn Tiền Đa Đa càng thấy hài lòng, cô ấy đúng là có năng lực quản lý,

 

còn biết đúng mực.

Hai chuyện này Lý Mộng Tuyết cũng từng nghĩ tới, nhưng mà hiện giờ trong tiệm không có người ngoài, nên chưa kịp chấp hành, không nghĩ tới Tiền Đa Đa chủ động nói ra.

Tiền Đa Đa có thể phát hiện vấn đề, cũng là vì suy nghĩ cho trong tiệm, đưa ra kiến nghị có thể thực hiện, nhân viên như thế có bà chủ nào không thích?

Còn không có lòng tham, yêu cầu không lãnh tiền lương trước khi khai trương, càng không nương theo tin tưởng của bọn họ chiếm tiện nghi, có chừng mực, nhân phẩm cũng đảm bảo.

Nếu không phải Tiền Đa Đa không giống như những người khác có nguồn thu nhập khác, cô ấy đều nguyện ý để Tiền Đa Đa nhân lực nhập cổ phần.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...