🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 71: Chương 71

Chương 71: Ngại quá

 

D

 

iệc Thanh Thanh đánh dấu ở nơi này chủ yếu là vì tích cóp tiền, cô sẽ nhân mấy năm này tích cóp

một khoản tiền, đợi vào đại học mua căn nhà mình thích.

Không phải vì sau này giá nhà tăng lên mà kiếm chênh lệch giá, chỉ muốn mua ngôi nhà thuộc về mình, nhà hợp ý.

Cô không có d*c v*ng đối với việc kiếm đồng tiền lớn, tiền tài có thể thỏa mãn d*c v*ng vật chất của cô, cô không muốn vì kiếm đống tiền mình có khả năng không tiêu hết mà tiêu phí thời gian, thậm chí phá hủy cuộc sống thậm chí cơ thể khỏe mạnh của cô.

Cuộc đời này cô muốn làm chuyện mình thích, khỏe mạnh vui vẻ tồn tại, hưởng thụ cuộc sống.

Cho nên có cơ hội thì đến ngân hàng đánh dấu, tích cóp 3-4 năm chắc chắn có thể mua được nhà, lại trang trí cẩn thận.

Đánh dấu nơi này xong, Diệc Thanh Thanh lập tức đi tới Tiệm Cơm Quốc Doanh, lúc này là giờ cơm, vào cửa là gặp đám Tiền Lai Lai.

Lý Mộng Tuyết và đám Trịnh Hiểu Long cũng ở đây, hai người ngồi cùng nhau nói cười, hình như thân mật hơn nhiều, không biết là đã xảy ra chuyện gì.

 

“Thanh Thanh, cô tới rồi, chúng tôi sắp ăn xong.” Tiền Lai Lai vẫy tay với cô.

Diệc Thanh Thanh đẩy xe đạp tới bên cạnh bọn họ: “Trông giúp tôi một lát, tôi đi mua cơm.”

“Ôi trời ơi, túi to như vậy, mẹ cô gửi hết gia sản của mình tới cho cô à?” Tiền Lai Lai nói với vẻ khoa trương.

“Đều là quần áo chăn mùa đông.” Diệc Thanh Thanh giải thích.

Cô đặc biệt đi qua cửa sau bếp.

[Đánh dấu ở sau bếp Tiệm Cơm Quốc Doanh huyện Thiết Lĩnh, nhận được kỹ năng trù nghệ, chương trình dạy học kỹ năng trù nghệ mới đã thêm vào.]

[Chương trình dạy học kỹ năng trù nghệ.] [Chu Đại Sơn (cấp 2-84%).]

[Ôn Gia Hào (cấp 5-87%).] (mới)

Quả nhiên là chương trình học kỹ năng cấp 5, tảng đá trong lòng Diệc Thanh Thanh rơi xuống, vui vẻ rạo rực đến bên cửa sổ gọi bát mì thịt.

Khi bưng bát mì trở về, Vân Cô Viễn cũng vô cùng phong cách đi tới, đẩy một dây bốn chiếc xe đạp.

Diệc Thanh Thanh thật sự bội phục anh, cô chỉ viết xong một lá thư, người ta đã làm xong ba chiếc xe đạp!

Tổ hợp này ở trên đường niên đại này, có thể nói là một người lái bốn chiếc xe thể thao.

 

Tuy anh vừa tới đã giao ba chiếc trong đó cho chủ nhân của chúng nó, nhưng bề ngoài của Vân Cô Viễn tuấn tú, cộng thêm xe đạp vẫn hấp dẫn mấy cô gái.

Hôm nay vốn là ngày họp chợ của công xã Đại Hưng, thanh niên trí thức mấy đại đội đều ra ngoài, có chút tiền đều muốn nhân hôm nay ăn ít đồ ngon ở Tiệm Cơm Quốc Doanh, thanh niên trí thức nữ không ít.

Nhưng mà Vân Cô Viễn thậm chí không nói một

chữ.

Cô gái ở niên đại này vẫn rất rụt rè, ấp úng một lúc

lâu mới nói được câu: “Chào anh, có thể làm quen chút được không? Anh tên là gì?”

Người ta hỏi một lúc lâu cũng không trả lời, lại hỏi một câu mới đáp trả người ta: “Ngại quá, cô quấy rầy tôi ăn cơm.”

Cô gái lập tức xấu hổ rời đi, những người khác cũng không dám tới.

Diệc Thanh Thanh nhìn thấy cảnh này cảm thấy khá thú vị.

Tình cảm thuần khiết cỡ nào, niên đại hồn nhiên ra

sao!

Các cô gái không có wechat, chỉ hỏi tên thôi cũng

ngượng ngùng như vậy.

May mắn lúc trước khi lên xe cô không mở miệng hỏi trước, nếu không bị nghẹn như vậy, cho dù trên người anh có điểm đánh dấu, cô cũng muốn dẫm anh một cái.

 

Tay nghề của đầu bếp trong Tiệm Cơm Quốc Doanh ở huyện Thiết Lĩnh này đúng là quá giỏi.

Lần trước khi ăn sủi cảo nhân thịt Diệc Thanh Thanh còn chưa cảm nhận được sâu sắc như vậy, bởi vì bên huyện Nam Bình ít ăn sủi cảo, đầu bếp Chu dạy cô cũng không am hiểu món này cho nên không so sánh được.

Nhưng mà mì thịt này thì rất rõ ràng.

Mì này là dùng tay cán, thời gian nấu cũng vừa vặn, mềm cứng vừa phải, hơn nữa thịt cộng thêm rau xanh gãi đúng chỗ ngứa.

Khi cô gọi đồ ăn đặc biệt hỏi thăm tên họ của đầu bếp này, chính là Ôn Gia Hào đầu bếp trong hình thức dạy học kỹ năng trù nghệ, cấp 5-87% mà cô mới mở, chẳng qua không giống nhau.

Dựa theo cấp bậc khác biệt của đầu bếp Chu và đầu bếp Ôn, cùng với tiêu chuẩn nấu ăn, Diệc Thanh Thanh cảm thấy kỹ năng trù nghệ này, cấp 1 có lẽ là có thể nấu chín đồ ăn, hương vị bình thường, cũng không có món ăn gì phức tạp, đủ dùng cho sinh hoạt hằng ngày.

Cấp 2 chính là thuần thục nấu ăn, đa số cơm nhà đều nấu được, còn có mấy món sở trường, ở đời sau có lẽ là trình độ đầu bếp phụ ở nhà hàng.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...