🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 700: Chương 700

Chương 700: Đúng là nghiêm trọng như vậy

 

“Đ

úng vậy, nhưng mà vẫn rất loạn, rất nhiều người chơi bời lêu lổng trà trộn trong đó.” Lý

Mộng Tuyết cũng nói: “Nhưng thực sự phải đáng tin cậy mới được, nếu không mấy thợ may chúng ta bồi dưỡng thấy việc kinh doanh của chúng ta tốt, tự mình ra ngoài làm riêng cũng có khả năng. Tuy chúng ta có bản thiết kế, nhưng mà bản thiết kế luôn phải giao cho bọn họ, đảm bảo tương đối duy nhất chính là chúng ta có vải dệt, nhưng mà sau này chúng ta bận rộn chuyện học tập, không ai quản thì tương đối phiền phức. Hơn nữa nhỡ đâu cửa hàng của chúng ta nổi, đối thủ cạnh tranh chơi xấu hay mua thiết kế người bên trong trộm, hoặc là đốt kho vải dệt trên gác mái của chúng ta làm sao bây giờ?”

Diệc Thanh Thanh: “…”

Tiền Lai Lai và Vương Linh Linh cũng vẻ mặt dại ra nhìn cô ấy: “Nghiêm trọng như thế ư?”

“Đúng là nghiêm trọng như vậy!” Lý Mộng Tuyết gật đầu thật mạnh.

Tiền Lai Lai và Vương Linh Linh bị hù sửng sốt, đều vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ đối sách.

Gương mặt của Diệc Thanh Thanh đầy vạch đen, đồng chí Đại Kim Hoa mắc chứng vọng tưởng bị hãm hại vẫn là có chút nghiêm trọng, nhưng mà mọi chuyện đều

 

nghĩ tới tình huống xấu nhất cũng không phải chuyện xấu gì:

“Tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên tìm một người có thể trông cửa hàng, còn tuyệt đối không phản bội làm cửa hàng trưởng của chúng ta đi! Có một người thích hợp trông coi, có thể tránh được phần lớn phiền phức, người này còn quan trọng hơn tuyển thợ may!”

“Cửa hàng trưởng không phải là Mộng Tuyết sao?” Vương Linh Linh hỏi: “Cô ấy là tổng tài chấp hành, cũng là người quản lý cửa hàng.”

“Thanh Thanh nói đúng, sau này chúng ta phải mở công ty, còn có rất nhiều cửa hàng, mỗi cửa hàng đều phải có cửa hàng trưởng. Cửa hàng trưởng cần mỗi ngày đến trông cửa hàng, chúng ta không có thời gian làm cửa hàng trưởng này.” Lý Mộng Tuyết nói.

Tuy vẫn luôn nghe Lý Mộng Tuyết nói mở công ty, mở công ty, nhưng trên thực tế Tiền Lai Lai và Vương Linh Linh không có khái niệm gì đối với chuyện này.

Từ lúc hai bọn họ có ký ức tới nay, đều chưa từng tiếp xúc hình thức tổ chức như công ty, sau này đến thư viện trong trường học tra cứu sách liên quan mới biết được một số tri thức liên quan.

Nhưng mà bọn họ vẫn coi cửa hàng quần áo ở phố Kim Mã là toàn bộ công ty, cho nên mới cảm thấy thực ra tổng tài của công ty chính là cửa hàng trưởng.

 

Lúc này Lý Mộng Tuyết nói với bọn họ sau này còn mở chuỗi cửa hàng, bọn họ mới hiểu được.

Sau khi tư tưởng thay đổi, thì cảm thấy có cửa hàng trưởng đáng tin cậy thực sự tiện hơn nhiều.

Ít nhất trong tiệm có chuyện gì, mấy bọn họ không ở đây trong tiệm vẫn có người quản lý.

Nếu không bọn họ đi học, trong tiệm chỉ có mấy nhân viên cửa hàng bán quần áo và thợ may, ai quản ai đều khó mà nói.

“Cửa hàng trưởng này, vẫn nên là người hiểu tận gốc tận rễ mới tương đối tốt, quá quan trọng.” Tiền Lai Lai nói.

Lý Mộng Tuyết gật đầu:

“Đúng vậy, chúng ta thử nghĩ xem bên cạnh có người nào thích hợp để chọn hay không? Phải biết nền tảng, nhân phẩm có đảm bảo, tốt nhất là giỏi ăn nói, có năng lực quản lý, là nữ là tốt nhất, lúc mới đầu có khả năng cần kiêm nhiệm hai chức vị cửa hàng trưởng và nhân viên cửa hàng.”

Bốn người bắt đầu nghĩ về người mình quen. Vương Linh Linh nói trước:

“Mộng Tuyết, chúng ta đều không phải là người Đế Đô, ngoại trừ bạn học trong trường thì không quen biết ai. Bạn học cũng không thích hợp, chúng ta không có thời gian trông cửa hàng, bọn họ cũng không có thời gian.”

 

“Đế Đô không có, nơi khác cũng được, chỉ cần nguyện ý tới Đế Đô phát triển là được. Làm cửa hàng trưởng có thể có tiền lương, trong tiệm cũng có chỗ ở.” Lý Mộng Tuyết nói: “Trong tiệm chúng ta sẽ có đãi ngộ không kém công nhân nhà máy, còn có không gian thăng chức, sau này chúng ta sẽ mở rất nhiều cửa hàng.”

Nếu không phải cảm thấy là nữ sẽ tiện hơn chút, khách nam nữ đều có thể tiếp đón, nam thì có khả năng không tiện tiếp đón khách nữ, cô đều muốn đám Tiêu Hoa giúp đỡ trông cửa hàng.

“Chúng ta biết còn đỡ, còn phải thuyết phục người ta, cũng phải để người ta nhìn trúng chúng ta mới được. Trước khi cửa hàng chưa khai trương, người này còn phải giữ bí mật cùng chúng ta!”

Diệc Thanh Thanh cảm thấy người này không dễ

tìm.

Bốn bọn họ, bên cạnh Lý Mộng Tuyết cũng không

có bạn bè nữ thích hợp, cô ấy cũng không có thân thích gì đó.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...