🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 688: Chương 688

Chương 688: Nhất định

 

A

nh thực sự nghĩ như thế, nhân sinh ngắn ngủi, chỉ ở bên Thanh Thanh mấy chục năm sao đủ?

Diệc Thanh Thanh thấy anh nhấn mạnh hai chữ “lâu hơn”, giống như vô cùng kiên định, nên hỏi anh:

“Thực sự thích em như vậy à? Ở bên em mấy trăm năm mấy ngàn năm đều không cảm thấy ngấy ư? Em thấy nhiều đôi vợ chồng khi còn niên thiếu là người yêu hạnh phúc, đợi mấy năm kết hôn, sẽ dần nảy sinh hiềm khích…”

Vân Cô Viễn lắc đầu: “Sẽ không, anh luyến tiếc, không dám tưởng tượng mất đi em sẽ có dáng vẻ gì, chỉ nghĩ thôi đều cảm thấy tuyệt vọng.”

Diệc Thanh Thanh không nói được lời nói chắc chắn như anh, bởi vì cô chưa từng trải qua nhân sinh dài đằng đẵng như vậy, không biết lúc đó mình sẽ có dáng vẻ gì, chỉ nói:

“Sau này trong quá trình chúng ta ở chung, nếu sinh ra mâu thuẫn gì, nhất định phải kịp thời giải quyết, không thể đè trong lòng, lâu dần sinh ra oán hận, hi vọng chúng ta có thể luôn tốt đẹp như vậy!”

“Nhất định sẽ.” Vân Cô Viễn nắm chặt tay cô.

Hai người nhìn nhau cười, làm bạn dưới ánh chiều tà, vào phòng bếp, chỉ một lát ống khói trong phòng bếp

 

dâng lên khói bếp ít ỏi.

Hôm nay bổ sung hàng cho quầy hàng nhỏ, Diệc Thanh Thanh để hết kim nguyên bảo mình xếp mấy ngày nay lên quầy hàng, kim nguyên bảo dùng để hiến tế vào tết Trung Nguyên ít đi nhiều.

Tháng sau đã là tết Trung Nguyên, tính ra còn chưa đến một tháng, mấy ngày này phải nhanh chóng xếp thêm mới được.

Sau đó mỗi ngày cô đều dành ra một tiếng để xếp kim nguyên bảo.

Cuộc sống cứ như giếng cổ không có chút gợn sóng như vậy, mỗi ngày liên tục không ngừng học tập và luyện tập, các hạng mục kỹ năng của cô đều đang tiến bộ, chẳng qua bởi vì hiện giờ học kỹ năng đều là trên cấp 3, ngay cả kỹ năng thực chiến cũng đột phá cấp 3 vào hai ngày này, mấy kỹ năng học chính đều trên cấp 4, cho nên tiến độ tương đối chậm.

Đại kim đại bạc và nhang nến dùng để hiến tế năm nay cũng đã chuẩn bị đủ.

Sáng sớm một tháng sau.

“Hôm nay chỉ còn mấy món đồ cuối cùng quét sơn, rất nhanh là xong việc.” Vân Cô Viễn nói.

Thực ra một tuần trước, anh đã làm xong hết tất cả linh kiện cần có, bắt đầu sơn từng đống, đây là mấy món đồ cuối cùng.

 

“Vậy giữa trưa hôm nay chúng ta làm đồ ăn ngon, chúc mừng một chút?” Diệc Thanh Thanh nói.

Cô tận mắt nhìn thấy A Viễn bắt đầu từ bào gỗ cho đến khi làm mấy thứ này xong, đúng là công trình lớn, còn phức tạp hơn bọn họ trang trí tứ hợp viện lúc trước.

Dù sao lúc trước cô còn lấy một ít đồ đánh dấu nhận được ra, A Viễn chỉ làm mấy món đồ bổ sung.

“Được.” Vân Cô Viễn nói: “Lại qua mấy ngày sơn khô, nhân lúc bọn họ còn chưa trở về, anh mang đồ đến trong nhà lắp ráp cho xong, đặt vào âm thổ quỷ quan mang qua một lần sắp xếp trong cửa hàng, như vậy tránh cho phải chạy qua chạy lại.”

Anh vốn tính toán chuẩn bị hết linh kiện ở nhà, đến lúc đó chậm rãi khuân đến cửa hàng, lắp ráp ở cửa hàng.

Không nghĩ tới đám đám Lý Mộng Tuyết đến Hải Thị là đến tận một tháng, chuyện này thực sự tiện cho anh, có thể một lần dọn qua hết.

Diệc Thanh Thanh gật đầu: “Được!”

Theo lý thuyết, mua vải dệt, còn mua từ chỗ người quen thì không cần thời gian lâu như thế.

Nhưng mà nửa tháng trước Lý Mộng Tuyết phát điện báo tới, nói bọn họ phải ở đây hơn nửa tháng sau mới trở về, tính thời gian là ngày trước khi sinh nhật cô.

Sự thật đúng là như vậy, đám Lý Mộng Tuyết vừa đến Hải Thị chưa được hai ngày, Vương Linh Linh lập

 

tức tìm dì cô ấy khơi thông khớp xương, đến kho hàng chọn vải.

Mua vải thì dễ, muốn vận chuyển vải từ Hải Thị về Đế Đô đúng là không dễ dàng.

Cửa hàng vừa mới khởi bước, chuẩn bị vải dệt cũng không thể lập tức chuẩn bị nhiều, rất nhiều vải dệt qua mấy năm sẽ quá hạn thì không nói, vải dệt đặt ở kho hàng chỗ gác mái trong tiệm lâu cũng không tốt, dễ bị mục nát.

Lý Mộng Tuyết chỉ tính toán mua nguyên liệu đủ cho làm quần áo mùa đông và mùa xuân.

Cộng lại cũng đã không ít, tổng cộng chọn ra cũng 30 cuộn.

Số lượng này quá ít so với những bên khác nhập hàng ở xưởng dệt, không đáng để bọn họ dùng xe chở giúp.

Nhưng mà đám Lý Mộng Tuyết tự mình mang về Đế Đô cũng không hiện thực, Lý Mộng Tuyết thực sự có năng lực này, nhưng mà không dám làm như thế, không gian chỉ có thể là bí mật.

Cũng may Vương Linh Linh có quan hệ, tháng này nhà máy có chuyến xe chở hàng đến phía bắc, đến lúc đó vải vóc của bọn họ có thể thuận tiện chở theo tới.

Bọn họ không dám để Vương Linh Linh đi xe một mình, nên dứt khoát đi cùng xe trở về.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...