🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 663: Chương 663

Chương 663: Ba đồ đệ

 

T

ạ Thế Diễn thì dạo quanh Vương Linh Linh một vòng: “Linh Linh, em mặc chiếc váy này vào tuyệt

đối là nữ chính!”

Vân Cô Viễn cũng nắm tay Diệc Thanh Thanh lặng lẽ nói nhỏ.

Diệc Thanh Thanh: “Đẹp không?” Vân Cô Viễn: “Đẹp.”

Diệc Thanh Thanh: “Em cũng làm một bộ cho anh, khi sinh nhật thì tặng cho anh!”

Vân Cô Viễn: “Được!”

Bỗng nhiên Lý Mộng Tuyết không cười nổi, đám chị em đều ngọt ngấy với đối tượng của mình, chỉ có mình cô ấy cô đơn cười ngây ngô một bên.

“Cốc cốc!” Bên ngoài sân truyền tới tiếng gõ cửa. Có người tới sao?

Trong mắt Lý Mộng Tuyết lóe lên vui sướng có thể thấy được, cô ấy đang mặc váy đấy, lập tức bước thật nhanh đi tới cửa sân, trước khi mở cửa còn hỏi một câu trước:

“Ai vậy?”

 

“Mộng Tuyết, là anh.” Giọng nói trầm thấp tràn ngập từ tính truyền đến.

“Biết ngay là anh ấy mà! Lúc này không còn một mình mình cô đơn lẻ bóng nữa!” Lý Mộng Tuyết nghĩ thầm.

Cô ấy lập tức điều chỉnh tư thái, đứng thục nữ hơn chút, để bím tóc khi chạy bay ra sau lưng tới trước ngực, chỉnh lại tóc mái mới thong thả ung dung đi mở cửa.

Mở cửa cũng đứng bên trong cánh cửa, ưỡn ngực hóp bụng, mặt ngoài không để lộ dấu vết, thực ra rõ ràng là đang triển lãm mình, còn nhìn chằm chằm vẻ mặt Cao Ứng Hòa.

Thấy anh ta cũng nhìn mình đến giật mình, cô ấy lập tức vui vẻ.

“Váy mới sao? Rất đẹp, anh đều nhìn đến ngây người.” Cao Ứng Hòa khen ngợi.

“Ha ha, Thanh Thanh làm riêng cho bọn em!” Lý Mộng Tuyết được khen rất vui vẻ.

“Nhưng mà em vẫn là quá gầy, anh đưa một phần tiền lương của anh cho em cải thiện đồ ăn đi, ăn béo một chút, khỏe mạnh.” Cao Ứng Hòa lại nói tiếp.

“Em không cần! Em có tiền, ăn uống không để mình thiệt, hơn nữa trên người em ngoại trừ eo, chỗ nào cũng không gầy. Anh nhìn xem, còn có bụng nhỏ đấy!” Lý Mộng Tuyết véo bụng mình, chứng cứ vô cùng thuyết phục mình hơi béo.

 

“Bụng này của em không rõ ràng lắm, em không niết căn bản không có, không cần vì đẹp mà nhịn ăn uống, ở trong mắt anh em đều đẹp cả.” Cao Ứng Hòa khuyên nhủ.

Cô nhóc này chuyện gì cũng tốt, chỉ có ăn cơm không tích cực, có đồ ăn ngon như thịt mà nói, người khác ước gì có thể ăn uống thả cửa, cô ấy chỉ ăn một ít, chỉ khi Diệc Thanh Thanh nấu cơm mới có thể khiến cô ấy ăn no căng.

Có được một người bạn trai cô ấy ăn nhiều một chút cũng không chê thực sự hạnh phúc, nhưng cô ấy muốn duy trì dáng người quan trọng nhất vẫn là lấy lòng mình, cho nên kiên quyết không dao động, còn trả đũa:

“Có phải anh muốn dỗ em mập, khiến em chỉ có thể ở bên anh, không chạy thoát hay không?”

“Ha ha ha.” Cao Ứng Hòa buồn cười: “Em gầy như thế, chạy đều không chạy hanh, chạy anh cũng có thể bắt trở về.”

Lý Mộng Tuyết khí phách nói: “Anh dám!”

“Anh không dám!” d*c v*ng sống của đồng chí Cao Ứng Hòa quá chuẩn.

Nhưng mà anh ta cũng suy nghĩ phải tăng tay nghề nấu nướng, buộc dạ dày của người yêu chặt một chút, như vậy không sợ cô ấy ăn uống không điều độ không ăn nhiều cơm lắm.

Một bữa cơm anh ta có thể ăn ba bát đầy, một bữa của cô nhiều nhất là một bát, phần lớn chỉ ăn non nửa bát,

 

ăn ít như vậy sau này kết nhóm sống với anh ta tốn ít tiền cỡ nào!

Vào phòng mấy người đang bàn bạc chuyện nấu cơm, Cao Ứng Hòa lập tức nói muốn học nấu ăn.

Vân Cô Viễn nhìn Diệc Thanh Thanh, chủ động nói: “Cơm trưa tôi là đầu bếp chính, anh làm trợ thủ cho tôi, tôi dạy anh!”

So với để Thanh Thanh dạy, còn không bằng anh

dạy!

Địa vị đệ tử đầu tiên và duy nhất của Thanh Thanh

là anh chân thật đáng tin.

“Được!” Cao Ứng Hòa biết tay nghề của Vân Cô Viễn không khác Diệc Thanh Thanh lắm.

“Không phải là anh vốn biết nấu cơm sao?” Lý Mộng Tuyết hỏi anh ta.

“Biết thì biết, nhưng anh làm không ngon như vậy, không thể khiến em ăn thêm hai bát.” Cao Ứng Hòa nói.

Lý Mộng Tuyết: “…”

Người nào đó đúng là cố chấp đối với việc chăm cô ấy béo hơn.

Hiện giờ lại không phải ở nông thôn, không cần phí sức làm việc, cô ấy ăn một bữa một bát cơm là đủ, ăn nhiều hơn cô ấy sợ mình thực sự béo thành heo mập.

“Đồng chí Cao quá có lòng, Mộng Tuyết đúng là có phúc.” Vương Linh Linh cười ha ha nói.

 

“Anh cũng biết nấu cơm!” Tạ Thế Diễn nói. Vương Linh Linh không chút do dự châm chọc:

“Nhưng mà anh không nấu ngon bằng đồng chí Vân, cũng không có tinh thần tích cực dốc lòng học nấu ăn như đồng chí Cao.”

Tạ Thế Diễn bày tỏ không phục: “Anh cũng học!

Đồng chí Vân, tính cả tôi nữa!” “Được.” Vân Cô Viễn nói.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...