🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 652: Chương 652

Chương 652: Vấn đề ban đầu này, cô ấy rất tự tin có thể giải quyết!

 

B

ởi vì chuyện này sau này cũng sẽ thuê người làm, thuê người chỉ lấy tiền lương, cô ấy dựa vào cái gì

lấy cổ phần?

Cho nên cô ấy vẫn luôn suy nghĩ, mình có thể làm chuyện gì trong sự kiện này, chỉ khi cô ấy có đủ giá trị, mới có thể an tâm lấy cổ phần.

Nếu không thà rằng rời đi, cũng không muốn chiếm tiện nghi của đám chị em.

Nhưng mà cô ấy không bằng lòng vắng mặt hoạt động của bọn họ, cho nên chỉ có thể khổ sở suy nghĩ.

Mà lời nói của Lý Mộng Tuyết lập tức nhắc nhở cô ấy, cô ấy có gia thế tốt nhất trong mấy người, cô ấy có thể dùng chính là nhân mạch mà!

Vấn đề ban đầu này, cô ấy rất tự tin có thể giải quyết!

“Nhà tôi có thân thích là xưởng trưởng của xưởng dệt, nghe bà ấy nói xưởng dệt có vải không kịp thời phát hiện, dẫn tới có nhiều vải bị nhuộm hỏng, nhưng mà chỗ lỗi không lớn lắm, hay là thoạt nhìn không bắt mắt vẫn có thể sử dụng, chẳng qua số lượng ít. Chúng ta mua mà nói, một cuộn vải dài như vậy, cũng có thể làm ra rất nhiều quần áo!

 

Cho dù vải tỳ vết không đủ, ít một chút thì có thể mua không có tỳ vết. Vải ở trong xưởng bọn họ ngoại trừ phân chia tới các khu vực cần phân chia, thì vẫn còn rất nhiều, cũng sẽ tự mình tìm nguồn tiêu thụ. Có rất nhiều tiêu thụ bên ngoài, có rất nhiều phát phúc lợi cho công nhân, nhưng mà không bán lẻ. Nếu chúng ta mua mà nói, chỉ cần lượng lớn, mỗi lần mua không dưới mười cuộn, tôi nghỉ hè trở về cầu xin bà ấy, có lẽ có thể bán cho chúng ta. Nhưng mà nhà máy ở Hải Thị, vấn đề vận chuyển cần tự chúng ta nghĩ cách, hơn nữa giá ngoại trừ vải tỳ vết, có khả năng những thứ khác không thể rẻ hơn bao nhiêu.”

“Thật tốt quá! Có thể mua được đã không tê! Phương diện nguồn cung cấp sẽ giao cho cô!” Lý Mộng Tuyết kinh ngạc vui mừng nói.

Cô ấy cũng không phải cố chấp phải làm từ bày quán nhỏ, có tiền có tài nguyên, khởi điểm càng cao cũng không tệ.

“Ừm!” Vương Linh Linh gật đầu thật mạnh.

“Như vậy tốt quá rồi, chúng ta có nhà, có tài chính, có nguồn cung cấp, có thiết kế quần áo, có người quản lý tiền, gánh hát đã dựng xong, chỉ đợi nghỉ hè là hát tuồng.” Lý Mộng Tuyết nói.

“Bọn anh thì sao! Bọn anh có thể làm gì?” Tạ Thế Diễn muốn xem náo nhiệt.

“Sau này anh cũng muốn kinh doanh sao? Trừ phi tài chính nhập cổ phần, nhân lực nhập cổ phần kết

 

phường với chúng tôi mà nói, sau này ít nhất phải cùng nhau kinh doanh.” Lý Mộng Tuyết nói.

Cô ấy nói như vậy thực ra là từ chối một cách uyển chuyển, bởi vì có lẽ Tạ Thế Diễn muốn giúp đỡ, nhưng anh ta tuyệt đối không nghĩ tới việc làm sự nghiệp kinh doanh giống với bọn họ.

Bởi vì hạng mục trước mắt của bọn họ là quần áo, hạng mục đồ trang điểm sau này cũng càng thích hợp với con gái.

Lai Lai và Linh Linh một người học kế toán, một người học tiếng Trung, sau khi tốt nghiệp tìm công việc còn không bằng làm với cô ấy!

Nhưng mà Tạ Thế Diễn học thông tin, lại thích hí kịch, cho dù không thể đi diễn kịch, cũng sẽ lựa chọn tiến vào đài truyền hình, trong nhà cũng không thiếu tiền, anh ta không cần thiết phải kinh doanh.

Trần Chí Hòa cũng như vậy, anh ta học pháp luật, cho dù muốn mở công ty, cũng là tự mình làm một mình tương đối có lời, nếu không thì lãng phí tri thức chuyên ngành của mình.

Vân Cô Viễn học y, làm kinh doanh mà nói thì học đại học uổng phí.

Ứng Hòa cũng giống như thế, anh ta không thích hợp làm kinh doanh.

Lúc trước khi Lý Mộng Tuyết nói chuyện này, đều chỉ chú ý tới cái nhìn của Lai Lai, Linh Linh và Thanh

 

Thanh, tên đội hành động cũng là “đội phú bà hành động”, chính là vì cô ấy chỉ muốn chia cổ phần cho mấy chị em, đám đàn ông ở đây không nằm trong diện suy xét, vì bọn họ không phù hợp.

Trên thực tế dưới tiền đề có tài chính và kỹ thuật, nhân lực nhập cổ phần rất ngốc, bởi vì chỉ cần có tiền hoàn toàn có thể thuê.

Những người coi nhân lực thành cổ phần, bình thường đều là những người gây dựng sự nghiệp đều không có tiền thuê.

Cô ấy hoàn toàn là vì biết Tiền Lai Lai và Vương Linh Linh không lấy ra được tiền nhập cổ phần, mới nói tới chuyện nhân lực nhập cổ phần.

Cô ấy vốn cân nhắc để Tiền Lai Lai làm tài vụ, Vương Linh Linh hỗ trợ bán, cũng coi như là xuất lực.

Trên thực tế khi quy mô còn nhỏ đâu cần tài vụ chuyên môn?

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...