🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 633: Chương 633

Chương 633: Mau nói đi

 

N

hưng mà cho dù là bỏ một vạn rưỡi mua căn tứ hợp viện này vẫn có lời, cô ấy vẫn vui sướng hơn.

Ứng Hòa lại đột nhiên đi chấp hành nhiệm vụ, cô ấy không có người chia sẻ vui sướng, vừa nghe Uông Tĩnh Ích nói đến đám Diệc Thanh Thanh, biết cô về Đế Đô nên chạy tới, dùng tốc độ trăm mét lao tới đến đây.

Đợi gõ cửa một lúc lâu không có ai đáp lại, cô ấy mới bất đắc dĩ ngồi xuống, trong lòng không dễ chịu lắm, vui sướng ít đi nhiều.

Cô ấy phải nghỉ ngơi một lát, mệt chết cô ấy mất!

Khi đang ủ rũ cụp đuôi, bỗng nhiên nghe thấy tiếng mở cửa, cô ấy đột nhiên đứng bật dậy:

“Thanh Thanh?”

“Tới đây.” Diệc Thanh Thanh đẩy cửa ra, mở cửa. “Thanh Thanh, ha ha ha, tôi mua được tứ hợp viện,

ba sân, cô nhất định không đoán được là ở đâu!” Lý Mộng Tuyết lại khôi phục dáng vẻ hưng phấn, kéo Diệc Thanh Thanh lại gần, nắm lấy tay cô vẻ mặt vui mừng nói.

Vân Cô Viễn trơ mắt nhìn đối tượng của mình cách xa anh, tới trong lòng cô gái khác.

 

 

giục.

 

“Ở đâu thế? Mau nói đi!” Diệc Thanh Thanh thúc

 

 

Miễn cưỡng thỏa mãn d*c v*ng khoe khoang của

 

đồng chí Đại Kim Hoa đi, cô làm bộ tò mò nói.

“Hẻm La Cổ! Ha ha ha! Số 13 hẻm La Cổ! Tính ra chúng ta là hàng xóm đấy, ở cùng một con phố!” Nói ra những lời này, trong lòng Lý Mộng Tuyết thoải mái hơn nhiều.

“Thực sự tốt quá!” Diệc Thanh Thanh rất phối hợp biểu diễn, như suy tư gì đó nói: “Đợi đã số 13 hẻm La Cổ? Sao có chút quen thuộc như vậy? Chủ nhà lúc trước họ Uông ư?”

“Đúng vậy, chính là ông ấy nói hai người, tôi mới biết hai người cũng về Đế Đô, còn mua cửa hàng và biệt thự trong núi của ông ấy, thật khí phách!” Lý Mộng Tuyết nói, dùng ánh mắt thổ hào nhìn bọn họ: “Mong cho phép tôi gọi là chị phú bà!”

“Phú bà gì cơ?” Đồng chí Diệc Thanh Thanh làm bộ không hiểu gì.

“Ồ… Chính là nữ đồng chí có tiền rất có tiền!” Lý Mộng Tuyết giải thích.

“Không có, không có, không đến mức ấy.” Diệc Thanh Thanh bày tỏ khiêm tốn, nhưng ý cười trên mặt cho dù thế nào cũng không giấu được.

Được gọi là phú bà, có người nào không vui vẻ?

 

Sau này cô có thể dùng từ này, bởi vì đồng chí Đại Kim Hoa đã “phát minh” ra!

“Ha ha, cô đúng là người khiêm tốn!” Lý Mộng Tuyết nhìn trái nhìn phải một lát: “Chúng ta đi vào nói chuyện đi!”

Sau khi vào cửa, Lý Mộng Tuyết kéo cô nói lời thấm

thía:

“Thanh Thanh, chúng ta lén kiếm tiền không xấu,

tuy tình thế hiện giờ không tốt, chúng ta đều phải lén lút. Nhưng mà cô yên tâm đi, tôi dự cảm sớm sẽ không còn như bây giờ nữa! Đến lúc đó chúng ta có thể quang minh chính đại kiếm tiền! Cùng nhau thành phú bà ha ha!”

Cô ấy nghe Uông Tĩnh Ích nói biệt thự trong núi và một cửa hàng đều sang tên Thanh Thanh, thậm chí bọn họ còn đang xem nhà khác, thì biết lúc trước Thanh Thanh nói khi mua tứ hợp viện Vân Cô Viễn bỏ nhiều hơn chỉ là nói với bên ngoài mà thôi.

Cô chắc chắn có tiền, hơn nữa không phải trong nhà cho, hay là tiền từ các nguồn hợp pháp trong hoàn cảnh hiện tại, nếu không đã không giấu giếm, còn có thể là gì, lén đầu cơ trục lợi!

Chuyện này cô ấy có thể lý giải, mỗi lần đến chợ đen đều kinh hồn táng đảm, không phải chuyện người có thể làm.

Diệc Thanh Thanh: “???”

Đồng chí Đại Kim Hoa nghĩ gì thế?

 

Cô suýt nữa cho rằng lý do cô chuẩn bị tốt đã bị lộ!

Biết căn nhà của Uông Tĩnh Ích là Lý Mộng Tuyết đặt trước xong, Diệc Thanh Thanh lập tức hiểu rõ, chỉ sợ chuyện mình có nguồn kiếm tiền khác bị lộ.

Bởi vì gia đình công nhân hai vợ chồng tốt tới mấy cũng không lấy ra được vạn tệ, cho dù lấy ra được cũng không dùng để cho con mua nhà, gia đình như Vương Linh Linh đều không làm như vậy.

Nhưng mà gần đây cô vốn tính toán sau này kéo đám chị em làm buôn bán, chuyện mình có một đống kỹ năng không cần tiếp tục lừa gạt, dù sao hiện giờ kỹ năng của cô đều tiến vào trung hậu kỳ, cho dù mỗi ngày cô ở hình thức dạy học kỹ năng, mở thẻ tăng tốc độ học tập, tiến triển của kỹ năng cũng không tiến triển nhanh.

Người ngoài nghề càng khó nhìn ra được tốc độ tiến bộ của cô, đặc biệt là trong tình huống cô kiêm học nhiều kỹ năng như thế.

Khi cô để lộ ra, thì có thể nói cô dùng kỹ năng này lén kiếm tiền, còn kiếm tiền như thế nào, nếu là tư mật đương nhiên sẽ không nói cho người khác, người khác cũng không tiện hỏi.

Nhưng mà lúc này cô còn chưa bắt đầu nói, đồng chí Đại Kim Hoa đã biết chuyện cô lén kiếm tiền

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...