🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 595: Chương 595

Chương 595: Anh ta làm sai chuyện gì chứ?

 

N

ếu không phải con cái đều ở đây, còn phải để lại chút mặt mũi cho ông ấy, bà ấy đều đã ra tay!

Đợi ông ấy tỉnh rượu, bà ấy lại bàn luận với ông ấy vấn đề ánh mắt, liếc mắt nhìn con trai trong mắt tràn ngập hưng phấn, bà ấy tức giận nói:

“Bây giờ mẹ đã biết con giống ai, chính là giống cha con! Chỉ được gương mặt nhìn thông minh, trong đầu đều là hồ nhão!”

Diệc Chí Cương nằm yên cũng trúng đạn: “…” Anh ta làm sai chuyện gì chứ?

“Mẹ đúng là thích đẹp, nhưng mà ‘đẹp’ của mẹ không phải chỉ cần mặt đẹp là được, còn cần toàn diện, như khí chất, dáng người, nhân phẩm, cử chỉ đều phải đạt tiêu chuẩn, mới có thể xem như là đẹp, đạt đến tiêu chuẩn này có thể kém chỗ nào? Đâu nông cạn như lời cha con nói? Còn là đồng chí nam chưa lập gia đình đẹp trai nhất trong huyện nữa! Nếu thực sự chỉ nhìn gương mặt này, ông ấy nhiều nhất đứng hạng ba!”

Hiếm khi Triệu Hương Lan nói với con cái chuyện khi còn trẻ.

Trên gương mặt của Diệc Thanh Thanh tràn ngập hứng thú, đây là tiểu thuyết tình yêu ngọt ngào từ hai phía

 

ư?

Thật k*ch th*ch!

“Mẹ, lúc trước mẹ là khảo sát đồng chí nam độ tuổi

thích hợp toàn huyện, mới chọn cha con sao?” “Không khác biệt lắm!” Triệu Hương Lan nói.

“Lợi hại!” Diệc Thanh Thanh giơ ngón cái, đồng chí Triệu Hương Lan đúng là tấm gương đáng cho cô học tập.

Tô Thải cũng tràn ngập kính nể: “Mẹ, mẹ đúng là người thông minh!”

Khi cô ấy còn trẻ, nếu có thể thông minh như vậy cũng không đến mức sau này chịu nhiều khổ như thế:

“Tiểu Tuệ, Tư Tư, sau này các con phải học tập bà nội các con nhiều!”

“Tôi vẫn là ngàn dặm mới tìm được một! Hương Lan à…” Bỗng nhiên cả người cha Diệc ngả về phía Triệu Hương Lan.

Ông ấy thích uống rượu, nhưng chưa bao giờ mê rượu, chưa bao giờ uống say thành như thế trước mặt vợ con, đều tại d*c v*ng thắng thua của cha vợ!

“Được rồi, đừng uống nữa, bọn nhỏ đều ở đây!” Triệu Hương Lan trực tiếp cầm chén rượu của ông ấy đi.

“Vậy bà nói xem tôi có phải là ông già đẹp trai nhất hay không?” Dưới tác dụng của cồn Diệc Kiến Thiết đã hoàn toàn quên mất chuyện khảo sát con rể, chỉ nhớ rõ

 

chuyện vợ mình tạm thay đổi chủ ý muốn chia phòng ngủ.

Máu ghen này, đám Diệc Thanh Thanh đều nghe ra được hết!

“Phải phải phải!” Triệu Hương Lan bị quấn lấy không có biện pháp, đặc biệt là dưới ánh mắt không chút che giấu của con trai con dâu, con gái con rể, gương mặt đỏ bừng lên: “Đừng uống nữa, ăn ít đồ ăn đi, đừng nói linh tinh!”

Cha Diệc cảm thấy mỹ mãn, ngoan ngoãn ăn đồ ăn, nhưng mà người này say khướt, tay run rẩy, đều không gắp được gì.

Chiếc đũa trống trơn còn nhét vào trong miệng, còn nhai nuốt như thật, sau đó khen:

“Hương Lan, ăn ngon thật, tay nghề của bà thật tốt!”

“Phốc ha ha!” Diệc Thanh Thanh hoàn toàn không nhịn được: “Dáng vẻ cha uống say, giống y như đứa bé, thật đáng yêu!”

“Đây cũng là lần đầu tiên mẹ biết ông ấy uống say sẽ như vậy!” Triệu Hương Lan gắp đồ ăn cho ông ấy, nhìn dáng vẻ cúa ông ấy cũng cảm thấy mới lạ.

Như vậy còn lôi kéo con rể uống rượu, muốn người ta say rượu nói lời thật lòng!

Con rể không say, bản thân thì say nói lời thật lòng, thực sự không biết nên nói ông ấy thế nào!

 

Chỉ sợ khi tỉnh rượu, sẽ hối hận đến mức ước gì có cái hầm chui vào!

“Anh cũng ăn đi!” Diệc Thanh Thanh gắp cho Vân Cô Viễn đồ ăn anh thích ăn, sau đó lén giơ ngón tay cái với anh.

Tửu lượng thực sự quá tốt, sau này e rằng cha cô không dám lại đua uống rượu với anh nữa.

Một bữa cơm này, khiến người Diệc gia chứng kiến được mặt khác của cha Diệc.

Vân Cô Viễn ở Diệc gia đêm đầu tiên, bên cạnh còn có cha vợ đang say rượu, ngủ thực sự rất say, nghe thấy bên kia tường ngăn truyền đến tiếng nói chuyện, tim đập hơi nhanh.

Bên kia tường ngăn, trong phòng Diệc Thanh Thanh.

Diệc Thanh Thanh và Triệu Hương Lan phu nhân chen chúc trên giường đơn, cô nằm nghiêng người, tay có chút không thành thật s* s**ng bụng nhỏ nóng hổi của mẹ, chân cũng đè lên người mẹ.

“Nói rõ đi!” Triệu Hương Lan nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay của con gái, bỗng nhiên nói.

“???” Diệc Thanh Thanh dừng tay, không hiểu gì: “Nói rõ chuyện gì ạ?”

“Con và Tiểu Vân không phải vào đại học mới ở bên nhau đúng không?” Triệu Hương Lan nói.

Diệc Thanh Thanh: “…”

 

“Nếu thực sự vào đại học mới ở bên nhau, vậy lúc trước khi ở nông thôn, quan hệ chắc chắn đã sớm không tệ, chuyện thế nào vậy, nói cho mẹ nghe!”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...