🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 546: Chương 546

Chương 546: Mộng Tuyết, tôi có chút việc muốn nói riêng với cô

 

Á

nh mắt sùng bái tán thưởng của Lý Mộng Tuyết, khiến Diệc Thanh Thanh không nhịn được âm

thầm than cô ấy ngây thơ.

Đồng chí Đại Kim Hoa đúng là thiệt nhiều kiếp trước không đọc nhiều tiểu thuyết trên mạng, chỉ biết nữ chính xuyên qua, mỗi ngày đều khích lệ mình nỗ lực học tập, không làm mất mặt người xuyên qua.

Nhưng mà không biết còn có nữ phụ nghịch tập, hoàn toàn không có khái niệm một thế giới có khả năng xuất hiện nhiều người xuyên qua trọng sinh.

Nếu biết, e rằng lúc này cô ấy không cảm thấy cô thông minh, còn hoài nghi thân phận của cô.

Với trình độ này của đồng chí Đại Kim Hoa, Diệc Thanh Thanh cảm thấy thân phận của mình có thể giấu cả đời cũng không thành vấn đề.

Vương Linh Linh và Tạ Thế Diễn còn phải về trường thu dọn hành lý, lên xe lửa vào ngày mai.

Mấy người ăn thịt xiên xong, cùng nhau đi dạo phố một lát, cùng hai bọn họ mua ít đặc sản Đế Đô xong, thì tách ra.

Tiễn đám Vương Linh Linh và Tiền Lai Lai lên xe bus về trường học, Diệc Thanh Thanh quay đầu nói với

 

Lý Mộng Tuyết:

“Mộng Tuyết, tôi có chút việc muốn nói riêng với

 

cô.”

 

 

“Chuyện gì thế?” Lý Mộng Tuyết hỏi.

Diệc Thanh Thanh kéo cô ấy sang một bên, Vân Cô

 

Viễn và Cao Ứng Hòa thì ở một bên.

Cô nói ra lo lắng của mình về chuyện của Tiền Lai Lai cho Lý Mộng Tuyết.

“Cô nói rất đúng, chuyện của Lai Lai đúng là hơi mạo hiểm.” Lý Mộng Tuyết lập tức cảnh giác, trong đời sau vấn đề phân chia tài sản của vợ chồng còn ầm ĩ rất nghiêm trọng ấy!

Hơn nữa bản thân cô ấy chính là ví dụ.

“Tôi biết rồi, cho dù có căn nhà thích hợp, tôi cũng sẽ kéo dài tới năm sau, đợi bọn họ ăn tết gặp phụ huynh không có vấn đề gì, lại nói cho bọn họ.” Lý Mộng Tuyết nói xong, lại lo lắng cho Diệc Thanh Thanh: “Cô thì sao? Cô không có vấn đề gì ư? Cô và Vân Cô Viễn cùng nhau mua nhà, nhỡ đâu trong nhà anh ta không đồng ý quan hệ của hai người thì sao?”

“À…” Diệc Thanh Thanh nghẹn họng, cô như vậy có tính kê cục đá đập chân mình không?

Chuyện cô mua nhà vốn đã thành công lừa gạt cho qua, lúc này thì hay rồi, nói thế nào đây?

 

Nghĩ tới nghĩ lui, Diệc Thanh Thanh quyết định bán đứng A Viễn một chút:

“Anh ấy đã hoàn toàn thoát ly khỏi trong nhà, không có người quản lý anh ấy chuyện này, cho nên không sợ trong nhà không đồng ý. Còn nhà tôi, mẹ tôi thích nhất là người đẹp, sau khi thấy ảnh chụp thì rất thích người con rể này, cho nên hoàn toàn không có vấn đề gì.”

“Hả?” Lý Mộng Tuyết kinh ngạc: “Thoát ly khỏi gia đình ư? Con gái thì thôi, thời buổi này còn có gia đình mặc kệ con trai ư?”

“Cha anh ấy qua đời, mẹ tái giá.” Diệc Thanh Thanh nói đơn giản một chút.

“Ồ, vậy đúng là không thành vấn đề.” Tuy Vân Cô Viễn có vẻ hơi thảm, nhưng mà gia đình như vậy có lợi đối với Thanh Thanh, Lý Mộng Tuyết yên tâm hơn nhiều.

Ứng Hòa nhà cô ấy cũng không khác lắm, cha mẹ đều mất, nhưng mà bác trai bác gái của anh ta không khác cha mẹ anh ta lắm, nghỉ đông năm nay tham gia tiệc đính hôn của Linh Linh xong, cô ấy sẽ theo Ứng Hòa về thôn Hưởng Thủy thăm hỏi bọn họ.

“Ừm, nói tới đây thôi, chúng tôi đi trước!” Diệc Thanh Thanh nhanh chóng kéo Vân Cô Viễn rời đi.

Lý Mộng Tuyết: “…”

Chạy nhanh như vậy làm gì, đồ trọng sắc khinh bạn!

Đợi đã, cha của Vân Cô Viễn không còn nữa, mẹ cũng tái giá, anh lấy đâu ra tiền mua tứ hợp viện?

 

Thường ngày thoạt nhìn cũng có vẻ có tiền? Thanh Thanh chạy nhanh như vậy, haizz!

Không chiếm được đáp án, Lý Mộng Tuyết tự động suy nghĩ.

Chẳng lẽ cha anh để lại ít tài sản cho anh? Hay là anh cũng đến chợ đen?

Haizz, mặc kệ, cô ấy phải đến cục quản lý nhà ở nhìn xem, nói không chừng cũng có thể gặp được người bán nhà?

Diệc Thanh Thanh đi xa, nhìn hoạt động tâm lý của Lý Mộng Tuyết trong cuốn sách màu vàng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng lừa gạt được!

Đợi một thời gian, cuối năm sang năm cho phép buôn bán, cô sẽ không cần phải giấu giếm như vậy.

Sau đó Diệc Thanh Thanh và Vân Cô Viễn tốn thời gian ba ngày, tìm các loại nguyên liệu trở về.

Vân Cô Viễn hóa thân thành thợ sửa mái và thợ mộc, bắt đầu trang trí phòng bếp và phòng vệ sinh, làm đồ còn thiếu trong nhà.

Diệc Thanh Thanh ở bên cạnh làm trợ thủ của anh, bưng trà rót nước bưng trái cây.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...