🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 494: Chương 494

Chương 494: Mặc váy

 

H

ễ là đồ ăn vào miệng, bọn họ đều biết một ít, chẳng qua vẫn tương đối am hiểu món ăn cung

đình nhất.

Diệc Thanh Thanh không có hứng thú học những món ăn cung đình khó làm trong hiện thực, nhưng cô có hứng thú ăn.

Cô tiến lên ấn một bàn Mãn Hán toàn tịch, dù sao không no bụng, chỉ nếm ra mùi vị.

Hiện giờ cô cảm thấy chức năng của chương trình dạy học kỹ năng trù nghệ này rất tốt, nhấm nháp được đồ ăn ngon, có thể nếm được hương vị đã không tệ, cảm giác chắc bụng không quan trọng.

Đặt ở đời sau, đây là Thần Khí ăn mãi không mập.

Cô không chỉ ăn Mãn Hán toàn tịch trong truyền thuyết, còn nếm thử một đống sơn hào hải vị chỉ có quý nhân trong cung mới được hưởng dụng, vô cùng xa xỉ.

Kiếp trước vì sinh bệnh, rất nhiều món chỉ có thể nhìn không thể ăn, chấp niệm đối với đồ ăn ngon do chuyện này dưỡng ra đều bị bữa tiệc siêu lớn chữa lành hơn nửa.

Chỉ như vậy, cô cũng cảm thấy 5 điểm đánh dấu này tiêu đáng giá.

 

Sau khi hưởng thụ xong, Diệc Thanh Thanh lại chọn món ăn cô thích dễ kiếm nguyên liệu trong hiện thực để học, chủ yếu là điểm tâm, mứt hoa quả, rượu trái cây.

Học mấy thứ này, trái cây không hợp mùa với bên ngoài trong không gian tùy thân của cô cũng có thể làm thành thành phẩm lấy ra.

Đồ ngọt ngon còn có thể lấy ra cho A Viễn ăn, cho anh đổi khẩu vị.

Trong khoảng thời gian này anh chịu thương chịu khó cùng mình chạy ngược chạy xuôi, đi tới nhiều nơi như vậy, vất vả cho anh rồi.

Những món ăn tuy ăn ngon nhưng nguyên liệu quá rườm rà cô không tính toán học, khi muốn ăn thì tiến vào hình thức dạy học kỹ năng ăn là được, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.

Ngoại trừ không thể no bụng ra, đỡ thèm cũng hoàn toàn không thành vấn đề.

Ngự trù Diệc Thanh Thanh tính học có lựa chọn, nhưng mà không ảnh hưởng cô đi theo thái y học lại một lần, xác minh một chút.

Thứ như y thuật này, chưa bao giờ lo lắng mình học quá nhiều.

Học càng vững chắc càng toàn diện thì càng có cảm giác an toàn.

Xem hai chương trình học mới, quy hoạch kế hoạch và thời gian học tập xong, Diệc Thanh Thanh mới trở lại

 

giường của ký túc xá chuẩn bị nghỉ ngơi.

Hôm nay xem như hoàn thành mấy chuyện lớn, nguyên liệu xếp giấy có tin tức, mấy địa điểm đánh dấu muốn đánh dấu bên Tử Cấm Thành cũng đánh dấu một lần, trên cơ bản cô đã vạn sự vô ưu.

Trên cơ bản mãi đến khi chính sách mua nhà thả lỏng, trước khi tiếp nhận tứ hợp viện của mình, cô không có địa điểm đánh dấu nào cần đánh dấu ngay.

Vừa vặn tích cóp điểm đánh dấu, cuối tuần thì nghỉ ngơi, mấy cuối tuần hoạt động hơi nhiều, người mệt, tiêu dùng cũng lớn.

Trong lòng không còn vấn đề gì, đương nhiên lúc này ngủ cũng vô cùng bình yên.

Thời gian nhoáng cái trôi qua, chỉ trong nháy mắt đã tới đầu tháng 7.

Kết thúc học tập sáng sớm, Diệc Thanh Thanh mở mắt ngồi dậy trên giường, đếm “3, 2, 1”, chuông báo thức lập tức vang lên.

Cô duỗi người, một ngày mới tốt đẹp bắt đầu từ lúc rời giường.

c** đ* ngủ bằng vải bông trên người ra, cô cầm lấy váy mới xếp chỉnh tề trên bàn nhỏ ở đuôi giường lên.

Đó là váy trắng có hoa nhỏ màu xanh lam, là A Viễn tặng cho cô mấy ngày hôm trước.

 

Bởi vì sinh nhật không phải chủ nhật, chương trình học quá nhiều nên không có nhiều thời gian, chúc mừng sinh nhật bị dịch tới chủ nhật này, cũng chính là hôm nay.

Khi A Viễn tặng cho cô, đã bảo cô hôm nay mặc.

Váy trên người rất vừa vặn, chiều dài cũng vừa vặn.

Không biết anh mua từ khi nào, rõ ràng mỗi chủ nhật đều ở bên cạnh mình.

Mặc váy xong, lại tết tóc thành hai bánh quai chèo rủ xuống trước ngực, buộc dây buộc tóc cùng màu với hoa trên váy.

Cuối cùng khoác túi xách luôn mang theo người xong, thì kéo rèm xuống giường.

Cho dù là chủ nhật, bảy người còn lại trong phòng không có một người ngủ nướng, đều đã dậy hết.

“Ồ, Thanh Thanh, mặc váy mới à, là muốn đi hẹn hò với đồng chí Vân sao?” Trần Lệ Quân chế nhạo.

“Có ngày nào mà cô ấy không hẹn hò với đồng chí Vân? Chỗ sát cửa sổ sườn đông tầng hai thư viện, đã sắp thành nơi hẹn hò dành riêng cho bọn họ, cả khoa y học đều biết, sinh viên đứng đầu khoa lâm sàng và sinh viên đứng đầu khoa điều chế thuốc buổi tối đều tự học ở đó, khiến người ta ghen tị.” Tống Hòa Mỹ rung đùi đắc ý nói.

Diệc Thanh Thanh hoàn toàn không cảm thấy thẹn thùng, còn khoe khoang xoay mấy vòng trước mặt đám bạn cùng phòng, khoe váy mới của mình:

 

“Thế nào? Đẹp không?”

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...