🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 421: Chương 421

Chương 421: Bản đồ

 

G

iảm bớt lượng lớn thời gian sau này cô phải thăm dò, bớt không ít việc.

Trên bản đồ đánh dấu này, điểm đánh dấu mà cô mới đánh dấu cũng hiện lên, nhưng mà ánh huỳnh quang nhạt đi nhiều.

Có lẽ là vì cô từng đánh dấu, hiện giờ đang trong quá trình cài đặt lại.

Không biết nơi khác còn có bản đồ đánh dấu như vậy hay không?

Cho dù là Đế Đô năm 78, muốn một mình đi dạo hết cũng là công trình lớn.

Nếu có được tấm bản đồ bao hàm toàn bộ đánh dấu ở Đế Đô thì tốt, như vậy cô hoàn toàn có thể dựa vào bản đồ đánh dấu có mục tiêu đi đánh dấu.

Chuyện này cô phải xem sau vậy.

Nhưng mà đã đến cửa đại học Đế Đô, kỹ năng thi đại học của cô vẫn không có động tĩnh.

Cô từng hỏi giáo viên chủ nhiệm, nói là thi đại học kết thúc, có điểm, nhận được giấy báo trúng tuyển đại học xong, sau đó tiến vào đại học, khen thưởng cuối cùng của kỹ năng thi đại học mới có thể kết toán.

 

Hiện giờ vẫn không có, Diệc Thanh Thanh đánh giá có khả năng phải đợi đến khi báo danh mới được.

“Còn có mấy ngày mới báo danh, chiều nay chúng ta đi dạo quanh trường học, mấy ngày sau thì đến các địa điểm đẹp ở Đế Đô xem đi!” Lý Mộng Tuyết đề nghị.

“Được! Tôi muốn đến Thiên An Môn, Tử Cấm Thành, Trường Thành, Di Hòa Viên…” Tiền Lai Lai giơ ngón tay đếm: “Quá nhiều quá nhiều!”

Đế Đô là thánh địa hành hương trong lòng toàn bộ nhân dân của Hoa Quốc mới, cho dù là nông dân lâu năm chưa từng rời khỏi huyện thành đều biết Thiên An Môn Đế Đô.

“Sau này chúng ta sẽ ở đây học tập, làm việc, an cư lạc nghiệp mà, có rất nhiều thời gian chậm rãi xem, không cần phải gấp gáp nhất thời này, hành trình có khả năng không vẹn toàn.” Lý Mộng Tuyết không muốn mấy ngày này đi hết cảnh đẹp ở Đế Đô, như vậy cô ấy sẽ mệt chết.

“Vậy chúng ta một ngày đi một nơi.” Vương Linh Linh nói: “Sau này có thời gian lại chậm rãi đi dạo nơi khác.”

“Chúng ta nên mua bản đồ của Đế Đô trước đi, nếu không ra cửa cũng không biết đi hướng nào.” Đánh dấu nhận được bản đồ đã nhắc nhở Diệc Thanh Thanh.

Bảy bọn họ đều không có hiểu biết về Đế Đô, ít nhất phải biết rõ giao thông công cộng đường bộ, sau này ra

 

cửa mới biết nên đi thế nào.

“Nói rất đúng, chúng ta đi mua bản đồ nghiên cứu trước đi.” Lý Mộng Tuyết đối với Đế Đô thời đại này cũng là hai mắt bôi đen: “Tôi nhớ rõ khi mới ngồi xe bus công cộng thì thấy một hiệu sách, không xa lắm, chúng ta đi tìm xem.”

Hiệu sách thực sự có bán bản đồ, không chỉ có bản đồ giao thông công cộng dường bộ của Đế Đô, còn có bản đồ to ở Đế Đô, cùng với bản đồ đại học Đế Đô.

Đám Diệc Thanh Thanh đều mua một bản.

Cho dù cô có bản đồ lập thể toàn cảnh đại học Đế Đô, nhưng bản đồ đại học Đế Đô này cũng có thể làm cờ hiệu cho cô.

Có bản đồ, mấy bọn họ lập tức về nhà khách nghiên cứu tuyến đường mấy ngày kế tiếp đi dạo Đế Đô.

Diệc Thanh Thanh thì quan sát bản đồ của Đế Đô hiện giờ, suy nghĩ nơi nào xem như là cửa lớn của Đế Đô, có thể đánh dấu ra bản đồ đánh dấu toàn cảnh Đế Đô.

Bản đồ đánh dấu đại học Đế Đô là đánh dấu ở cổng lớn của đại học Đế Đô, dựa theo quy luật này, chẳng lẽ bản đồ đánh dấu của Đế Đô phải ở chỗ cửa lớn của Đế Đô?

Nếu lại đi về trước 10-20 năm, khi thành lâu của Đế Đô còn chưa dỡ bỏ, có lẽ còn có thể tìm được cửa để đánh dấu, nhưng hiện giờ vì sửa đường, phần lớn đều dỡ bỏ.

 

Diệc Thanh Thanh hơi buồn rầu.

Cửa thành cũ trước đây xem như là cửa lớn của một thành thị.

Hiện giờ không còn cửa thành cũ, chỗ nào ở Đế Đô mới được xưng là môn hộ?

Môn hộ môn hộ, chính là nơi trước khi tiến vào một chỗ có thể thấy được, Diệc Thanh Thanh có một ý nghĩ lớn mật.

Khi mới tiến vào Đế Đô, nơi bọn họ nhìn thấy không phải ga tàu hỏa sao?

Có phải có thể thử điểm đánh dấu ở ga tàu hỏa hay không?

Bọn họ bàn bạc xong ngày mai sẽ đến quảng trường Thiên An Môn, sau đó đến Tử Cấm Thành, phải đến trạm giao thông công cộng bên ga tàu hỏa đổi xe, cô có thể đi thử xem.

“Đến lúc đó mọi người đều ở ký túc xá sao?” Lý Mộng Tuyết hỏi: “Chúng ta không học cùng một khoa, có lẽ không ở chung phòng!”

Diệc Thanh Thanh và Vân Cô Viễn một người học trung y chế thuốc, một người học y học lâm sàng, đều là học viện y.

Lý Mộng Tuyết học tài chính, Tiền Lai Lai học kế toán, Vương Linh Linh là khoa tiếng Trung, Trần Chí Hòa học pháp luật, Tạ Thế Diễn học chuyên ngành thông tin.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...