🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 376: Chương 376

Chương 376: Tết Trung Nguyên

 

B

uổi tối tan làm xong, lưu trình lại giống với ăn sinh nhật Diệc Thanh Thanh mấy ngày trước, mọi

người ăn mừng sinh nhật của Vân Cô Viễn.

Có khả năng là anh đã sớm dự liệu được một chút, nên không kinh ngạc gì.

Lần này là Diệc Thanh Thanh nấu cơm.

Ăn cơm xong trời đã tối, Diệc Thanh Thanh tiễn những người khác, đóng cửa lại bắt đầu chuẩn bị hoạt động tế bái hôm nay.

Rất nhiều đồ cô chuẩn bị đốt lúc này đặt ở gian cuộc sống hàng ngày trong nhà tranh, đồ rất nhiều, chia theo người cô muốn tế bái, dùng sọt để dựng, đến lúc đó trực tiếp lấy ra rất tiện.

Diệc Thanh Thanh cầm xẻng đến sân sau, ở dưới chân tường đào chín hố lửa không to lắm dựa theo người cô muốn tế bái.

Trong đó sáu người là giáo viên có tên có họ cho cô, ba hố đất dư lại là cho các giáo viên tổng hợp, nuốt hận mà chết ở niên đại này không có người tế bái, một hố là cho cô hồn dã quỷ, cuối cùng là cho âm sai.

Đốt biểu văn trước, lại đốt nhang, cuối cùng đốt những thứ khác.

 

Vì khiến thế lửa không lớn, Diệc Thanh Thanh đốt rất chậm, trên cơ bản là đốt gần hết thứ này mới tới thứ khác.

Cho dù như vậy, chín hố lửa vẫn chiếu sáng chân tường.

Cũng may thế lửa không cao, ánh sáng bị sân tường chắn, cùng lắm người gần cô một chút sẽ phát hiện trong sân của cô nhìn sáng hơn một chút.

Diệc Thanh Thanh đã ở trong thôn xem trước, mùa này cỏ cây mọc xum xuê, ở dưới sườn núi khu thanh niên trí thức có thể nhìn thấy nóc nhà của khu thanh niên trí thức, nhưng xuống chút nữa thì bị cây và cỏ che khuất.

Chút sáng sủa này, trừ phi hơn nửa đêm có người đi trên đường nhỏ ở sườn núi, mới có thể thấy một chút.

Nhưng hôm nay là tết Trung Nguyên, cho dù hiện giờ tuyên dương khoa học, nhưng truyền thống không dễ dàng bị ma diệt như thế.

Đặc biệt là ở nông thôn, ngày này không có ai nửa đêm ra cửa.

Tính từ bối phận đốt từ chỗ Lý tiên sinh.

Người sống ở niên đại xa xăm nhất giống như ông ấy, có lẽ là đã đầu thai.

Nhưng mà cho dù đầu thai, đốt đồ cũng không có gì đáng ngại.

 

Ông ấy không nhận được, có biểu văn ở đây, cho dù đồ không tới được tay ông ấy, địa phủ nhận lấy dùng, cũng có thể tích phúc cho ông ấy.

Khói nhang đốt cho Lý sư phụ và Bạch sư phụ đều phiêu tán vô hình, chuyện này có ý nghĩa nhang là lãng phí, không có người lấy dùng.

Sau đó đốt nhang cho các giáo viên khác, khói nhang ngưng mà không tiêu tan, bay lên thẳng tắp cuối cùng mới biến mất, dựa theo cách nói của Bạch sư phụ, đây là có người nhận được.

Diệc Thanh Thanh nhìn thấy cảnh này, cảm thấy mình giống như thực sự có liên hệ với các giáo viên chưa gặp mặt.

Khi đốt cho các giáo viên, cô lẩm nhẩm một câu:

“Học trò Diệc Thanh Thanh cơ duyên xảo hợp nhận được kỹ năng tri thức các thầy cô truyền thụ, hưởng thụ bất tận, quá trình trong đó không tiện báo cho thầy cô, chỉ có thể dùng phương thức này bày tỏ cảm kích. Em hy vọng các thầy cô ở dưới suối vàng có thể cơm no áo ấm, không còn phải sống khổ sở nữa.”

Còn cô hồn dã quỷ và âm sai, cũng giống vậy, tóm lại là biểu đạt tâm ý, hy vọng bọn họ chiếu cố các thầy cô của mình…

Là một người chính thức đi qua âm thế nghênh đón cuộc sống mới thứ hai, còn đang đắm mình trong học tập

 

đủ loại tri thức, khi nói những lời này nói vô cùng nghiêm túc.

Dù sao cô tận mắt nhìn thấy, thực ra âm thế âm hồn và âm sai không khác người sống lắm, có lẽ hối lộ này dùng được.

Trong quá trình tế bái cô không gặp bất cứ chuyện thần quái gì, mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi.

Ánh trăng không ở trong đêm tối, ở trong sân nhỏ yên tĩnh này, một mình cô an tĩnh đốt chín phần tế phẩm.

Nhưng ở dưới thị giác của một người khác, thì vô cùng náo nhiệt.

15 tháng 7, âm hồn hưởng thụ tế bái của hậu bối người thân, trở về nhà thăm người thân.

Ngoại trừ nơi chôn cất, tế bái có ràng buộc lớn nhất đối với âm hồn.

Ở thời đại này, rất nhiều ma quỷ lợi dụng sự náo nhiệt trong ngày này mà tới, sau đó tay không mà về, một chút tế bái lôi kéo có lực hấp dẫn rất lớn đối với âm hồn.

Vợ chồng Trịnh Tri Âm và Lâm Nhất Bạch vốn chỉ muốn về dương thế thăm lại chốn cũ, nhìn xem tổ quốc hiện giờ thế nào, căn bản không nghĩ tới mình còn có tế bái, còn là hai người cùng nhau.

Bọn họ theo lôi kéo đến nơi này xong, thì phát hiện đây là nơi hoàn toàn xa lạ, tế bái bọn họ cũng là người xa lạ.

 

Thực ra cách chỗ bọn họ chết không tính quá xa. Cô gái nhỏ này là ai?

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...