🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 223: Chương 223

Chương 223: Muốn tặng thì tặng thôi

 

C

 

ô nhớ rõ hình như lúc trước anh nói mình sinh vào sáu tháng cuối năm, không biết là khi nào, nếu là

thời gian gần còn có thể chuẩn bị quà sinh nhật. “15 tháng 7.” Vân Cô Viễn nói.

Diệc Thanh Thanh: “Hai ta sinh cùng tháng kìa, anh sinh sau em tám ngày.”

Đời này cô sinh vào ngày mùng 7 tháng 7, lúc trước cô không cảm thấy gì, hiện giờ cô cho rằng không phải là trùng hợp, đều là vì cô.

Nhưng mà cho dù là mùng 7 tháng 7 hay 15 tháng 7 đều đã qua, quà sinh nhật chỉ có thể đợi sang năm.

Thôi, quan tâm ngày lễ làm gì, muốn tặng quà thì cứ tặng thôi.

Trên đường múc nước trở về, cuối cùng Vân Cô Viễn không nhịn được hỏi cô: “Thanh Thanh hỏi anh sinh nhật làm gì?”

“Không có gì, chỉ hỏi chút thôi.”

Nếu là tặng quà, nói ra thì không còn kinh ngạc vui mừng nữa.

Nhìn anh nhìn mình với vẻ tội nghiệp, Diệc Thanh Thanh đổi tay xách thùng nước, lấy một viên kẹo trong

 

túi ra nhét vào tay anh: “Ngoan, ăn kẹo.”

Nói ra đã một thời gian không đánh dấu trên người anh, khi qua tết cô còn phải về nhà ở nhà một thời gian.

Tuy những ngày gần đây cơ hội tiếp xúc giữa cô và Vân Cô Viễn nhiều hơn nhiều, cơ hội đánh dấu cũng càng nhiều hơn.

Nhưng mà một khi người ta động lòng, trái lại không duy trì được trong lòng bình tĩnh gì đó, luôn quên mất chuyện chính, số lần đánh dấu cũng dần trở nên ít hơn, gần đây đều đang dùng vốn ban đầu.

Cho nên lúc này Diệc Thanh Thanh nhân cơ hội cho anh kẹo, lại đánh dấu một lần.

[Đánh dấu ở địa điểm đánh dấu trên người Vân Cô Viễn, nhận được mạnh mẽ dưỡng nhan an thần hoàn.]

Diệc Thanh Thanh: “…”

Cô không nhìn nhầm đấy chứ, tên của viên thuốc này lại xuất hiện thêm hai chữ rồi?

Còn chưa kịp nhìn rõ ràng hai người đã đi tới cửa phòng, Vân Cô Viễn nói: “Mì gà cần nguyên liệu gì?”

“Hả?” Diệc Thanh Thanh lấy lại tinh thần: “Canh gà và mì sợi là được, ngày hôm qua em đã làm canh gà xong, vẫn còn nóng, bột mì em cũng có.”

“Lấy bột mì của anh đi, ngày hôm qua anh mới mua.” Vân Cô Viễn nói.

 

Sao có thể để cô xuất lực, còn bỏ cả đồ nữa?

“Được.” Diệc Thanh Thanh không khách sáo đáp.

Lúc trước ở trên núi dạy anh nấu cơm là không có biện pháp mang đồ ăn lên núi, nói chung bọn họ hiếm khi ăn lương thực chính, chỉ ăn rau.

Tuy cô là người dạy nấu ăn, nhưng vẫn chiếm không ít tiện nghi của anh.

Sau này dạy nấu ăn ở trong phòng có thể chậm rãi bồi thường lại, dù sao không thể để anh có thiệt được.

Hai người tách ra ở cửa phòng, anh đã đi vào nhà lấy đồ, Diệc Thanh Thanh nhanh chóng chuẩn bị nguyên liệu còn lại lấy từ không gian tùy thân ra.

Chủ yếu là rau muối mẹ cô gửi tháng trước và hai quả trứng vịt muối.

Chỉ mấy phút sau Vân Cô Viễn đã tới: “Lúc trước em đã dạy anh làm mì khác, lần này em nói đi, để anh làm.”

“Cũng được.” Diệc Thanh Thanh đồng ý: “Thực ra mì gà xé này rất đơn giản, quan trọng là súp gà. Anh đã học được cách luộc gà rồi, cuối cùng lấy gà ra xé nhỏ rồi dùng súp gà làm nước mì là được.”

Tay nghề của đồng chí Vân đã tiến bộ nhảy vọt hơn trước, tuy vì cách làm quá mức nề nếp của anh khiến mỗi lần nấu cơm như copy lại, không có kinh ngạc vui mừng nhưng rất ổn định.

 

Chỉ cần là đồ ăn Diệc Thanh Thanh đã dạy anh làm đều ăn rất ngon, tuyệt đối trên mức độ trung bình.

Hôm nay đổi thành cô nhóm lửa.

Ngồi ở vị trí nhóm lửa rất nhàn nhã, chỉ cần cử động miệng, thường thêm củi vào trong bếp.

Thời gian rảnh còn lại, đương nhiên là thưởng thức phong cảnh rồi.

Thuận tiện còn dành thời gian nhìn xem mạnh mẽ dưỡng nhan an thần hoàn là thứ gì.

Trong không gian của hệ thống, giữa bốn viên trắng đen có thêm một viên ba màu.

Một phần ba là màu đen, một phần ba là màu trắng, còn lại một phần ba cuối cùng là màu vàng nhạt.

Viên này cũng to hơn trước một chút.

Thuốc tăng lực màu đen ban đầu là vị socola hơi đắng, dưỡng nhan hoàn mạnh mẽ phàn trắng là vị socola sữa bò, hiện giờ…

Diệc Thanh Thanh không đoán ra. Cô lén nhìn hướng dẫn sử dụng.

[Mạnh mẽ dưỡng nhan an thần hoàn: Tên đầy đủ là “mạnh mẽ dưỡng nhan an thần hoàn, người phụ nữ yếu ớt cũng có thể kiên cường như cỏ dại chẳng qua là dãi nắng dầm mưa mất nhan sắc không khỏi đáng tiếc càng không thể bị học tập làm hỏng cơ thể”, thuốc tăng lực, dưỡng nhan hoàn và an thần hoàn ba hợp một, tăng sức mạnh

 

của con người trên diện rộng, hiệu quả chống nắng ưu tú và tăng cao chất lượng giấc ngủ ngắn hạn, mỗi lần dùng uống liên tục một tuần thong thả cải thiện thể chất, tu thân dưỡng nhan, tăng cao lực tinh thần là hiệu quả mang tính vĩnh cửu, cần dùng nhiều lần mới có hiệu lực.]

Diệc Thanh Thanh một lời khó nói hết nhìn bản hướng dẫn này, tầm mắt khóa chặt vào câu không thể bị học tập làm hỏng cơ thể.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...