🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 594: Mười bảy tộc Tiên Bi 2

Lưu Nguyệt nghe nói mi mắt giật giật, nhiều … ngày bận rộn mã bất đình đề (ngựa không ngừng chân~>vội vàng), hôm nay mới có thể bắt hết thảy những kẻ không phục nàng, hoặc là điều động, có thể chân chính nắm quyền, Âu Dương Vu Phi là người đầu tiên đến chúc mừng nàng.

Chậm rãi đi lên trước, Lưu Nguyệt bưng lên rượu được Âu Dương Vu Phi đã sớm châm tốt, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Không nói còn không cảm thấy được, vừa nói nàng thật là có điểm cao hứng như vậy.

Bước đầu tiên của nàng đã đi được rồi, về sau chống lại trụ cột Minh đảo đánh ra đến đây, nàng sẽ không phải mất hứng.

Trong lòng vui sướng, khóe miệng cũng không tự chủ lộ ra vẻ tươi cười.

Âu Dương Vu Phi thấy vậy khóe miệng cười càng phát ra thâm sâu, nghiêng người như muốn cùng Lưu Nguyệt uống, cười nâng chén ý bảo: “Khó có thể nhìn thấy được nàng vui vẻ.”

Lưu Nguyệt bưng chén rượu lên nghe nói nhướng mày cười: “Phải không?”

Một ngụm uống cạn rượu trong chén, Lưu Nguyệt buông cái chén trong tay, hướng Âu Dương Vu Phi nói một câu thật lớn tận trời: “Cảm tạ.”

Nói lời cảm tạ không đầu không đuôi, Âu Dương Vu Phi cũng là nghe hiểu, đây là Lưu Nguyệt tạ ơn hắn hỗ trợ trong nhiều ngày nay, lập tức cười ôn nhuận nói: “Cam tâm tình nguyện ra sức vì nàng, bất quá nếu nàng không tạ ơn như thế, ta sẽ càng cao hứng.”

Lưu Nguyệt nghe vậy hảo tâm tình cười cười, cũng không tiếp những lời này của Âu Dương Vu Phi .

Là người một nhà, sẽ không tạ ơn như thế, là người ngoài, được giúp tự nhiên phải tạ ơn, điểm này nàng phân rất rõ ràng.

Huống chi là Âu Dương Vu Phi này, người của Minh đảo.

Gặp Lưu Nguyệt cười cười cũng không tiếp lời của hắn, Âu Dương Vu Phi cũng không truy vấn tiếp, nghiêng người vì Lưu Nguyệt rót một chén rượu, khẽ cười nói: “Cao hứng như thế, là bởi vì có thể đối phó thế lực căn bản của Minh đảo.”

Nhẹ giọng nói một câu, đánh vỡ ánh trăng tốt đẹp, như một loại vũ khí với lưỡi dao bén nhọn vậy.

Hai mắt Lưu Nguyệt đột nhiên nhíu lại, tay nắm chén rượu thật chặt, sau đó lại ngay lập tức thả lỏng xuống.

Âu Dương Vu Phi này, nàng chưa từng đánh giá thấp.

Người này mặt ngoài cười cợt, giống như cái gì cũng không để ý, kì thực là kẻ hết sức khôn khéo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...