🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 58: Khởi binh vấn tội (14)

Bọn họ nào biết rằng đâu phải Hiên Viên Triệt không cho Lưu Nguyệt ra khỏi phủ mà là vì nàng đang trong thời gian hồi phục võ công nên không thể ra khỏi phủ.

"Không cần". Thái tử Hiên Viên thừa cười khổ nói: “Tam đệ vừa mới đi Triều Châu, bảo là mang Long kỵ hộ vệ quân đi tập luyện.”

Đây rõ ràng là Hiên Viên Triệt tuyên bố không hỗ trợ nàng.

Trong Thiên Thần cung không ai nói gì , mọi người đều trầm mặc.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sắc trời dần buông xuống.

Trước phủ Tả tướng, Lưu Nguyệt mặc xiêm áo dài ngồi bên một bàn đầy thức ăn, rượu ngon, chậm rãi dùng, hoàn toàn không để ý tới những gì xung quanh.

Từ trong cung, những người có giao hảo với Tả tướng đến phủ, Lưu Nguyệt cũng cho đi vào dễ dàng, bất quá muốn rời đi thì thật sự khó khăn.

Hắc tiên vừa vung lên, người hầu trong phủ đã tè ra quần lui trở vào trong, những người lúc nãy tới để truyền ý chỉ trong cung giờ không biết làm sao để ra ngoài a.

Sắc trời ngày càng lúc càng mờ nhạt, từng ngọn đèn dầu dần thắp lên.

Dân chúng tụ tập quanh phủ xem náo nhiệt, cũng không một ai ly khai, thậm chí còn mang ghế đến, đốt đèn lồng, lẳng lặng ngồi xem.

Không ai đuổi bọn họ đi, trước kia, nếu đêm xuống sẽ có quy định cấm người đi lại, nhưng đêm nay lại không có binh lính nào ra can ngăn cả.

Bởi vậy, mọi người đều mừng rỡ, ngồi chồm hổm xem kịch vui.

Cơm no rượu say, ném ra một thỏi bạc, lập tức có người chạy đến thu dọn bàn, Lưu Nguyệt hai chân thả lỏng, hai mắt hơi nhắm lại, roi trong tay nhịp nhịp, thần thái kia, nhàn nhã cực kỳ.

Ngược lại, hai cánh cửa lớn trước mặt nàng rách nát, tiêu điều xuống dốc, khiến Tả tướng phủ xưa nay vốn cao cao tại thượng, giờ nhìn chẳng khác một cái miếu hoang.

Tả tướng không đứng ở cửa, Liễu Tâm Ngải, Liễu Tâm Tình cũng đều đã đi vào, chỉ còn một thủ vệ đứng canh, nơm nớp lo sợ, luôn quan sát nhất cử nhất động của lưu nguyệt.

Thời gian trôi qua thật nhanh, ánh trăng đã xuất hiện.

Ánh sáng bàng bạc chiếu rọi cả vùng trời mênh mông, trong trẻo lạnh lùng mà cũng thật cao quý.

Lẳng lặng ngồi trên ghế, Lưu Nguyệt nhìn như đã muốn ngủ, dưới ánh trăng bao phủ, nhìn thật thần bí khó lường.

Bóng dáng thản nhiên dưới ánh trăng, như hòa vào bóng đêm thành một thể, giống như nàng chính là màn đêm đen này vậy.

Mọi người chung quanh đều lẳng lặng nhìn, giống như giờ khắc này, chỉ có nàng tồn tại.

Ánh trăng nhạt dần, trời đã sắp sáng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...