🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 564: Nhiếp chính nữ vương 10

Giết không cần luận tội.

Bốn chữ rõ ràng, như tiếng sấm oang động trong đại điện tĩnh lặng, mang theo sự xơ xác tiêu điều, mang theo sự tín nhiệm tuyệt đối.

Mọi người không dám vọng động.

Lưu Nguyệt hơi trầm ngâm, hiểu rõ ý tứ của Tiêu thái hậu, cũng đã hiểu tại sao Tiêu thái hậu phải đem quân quyền giao cho nàng.

Lập tức gật đầu nói: “Thần lĩnh chỉ tạ ân, tuyệt không cô phụ sự kỳ vọng của Thái hậu, Bắc Mục một ngày còn Lưu Nguyệt, tuyệt đối sẽ không để cho bất luận kẻ nào khi dễ, Thái hậu và Lưu Nguyệt cùng chung tâm nguyện, Lưu Nguyệt cũng nhất định sẽ hoàn thành.” Dứt lời ôm chặt lấy Da Luật Hồng trong lòng.

Cho dù Tiêu thái hậu có thể cứu chữa, cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, cũng không chấp chưởng quân quyền được, thay vì đặt vào trong tay người khác, ảnh hưởng đến nàng, không bằng nàng nhận lấy ý chỉ này.

Lời hứa hẹn của Lưu Nguyệt rơi vào tai Tiêu thái hậu, khóe miệng Tiêu thái hậu chậm rãi toát ra vẻ tươi cười, khẽ gật đầu.

Trong lúc này, tổng quản bên cạnh thấy vậy, lập tức quay người đã đi vào nội thất, phút chốc, mang ra một hộp gỗ đàn hương màu kim hồng, , đi tới bên cạnh Lưu Nguyệt mở ra.

Một hổ phù nho nhỏ chỉ cỡ bàn tay, chạm trổ nên từ huyết ngọc, đây chính là tín ấn của Bắc Mục Vương, đây chính là quyền uy cao nhất của Bắc Mục, có được nó chẳng khác nào có được hết thảy.

Đưa tay nhận lấy hổ phù nho nhỏ kia, Lưu Nguyệt chậm rãi quay người sang.

Phía sau là võ tướng Lê Khoát và Khố Tạp Mộc, sau khi trố mắt xong, nhất tề quỳ một gối trước mặt Lưu Nguyệt, lớn tiếng nói: “Thần Khố Tạp Mộc tham kiến nhiếp chính vương.”

“Thần Lê Khoát tham kiến nhiếp chính vương.”

Thân là võ tướng, coi trọng võ lực nhất, Lưu Nguyệt mạnh hơn bọn họ, năng lực ấy, phục, chỉ một chữ, hơn nữa hai người cũng là người ngay thẳng, không có đấu đá quyền lực nhiều.

Liếc nhìn hai người Khố Tạp Mộc và Lê Khoát đang quỳ xuống, đoi mắt trầm tĩnh của Lưu Nguyệt đảo qua, nhìn thấy Thừa tướng Bắc Mục Tiêu Thần và Da Luật Cực vẫn đứng yên.

Đôi mắt lạnh giá, mang theo sự uy h**p tuyệt đối.

Tiêu Thần trầm ngâm trong nháy mắt, khẽ thò tay lôi Da Luật Cực xuống, quỳ xuống trước mặt Lưu Nguyệt: “Thần Tiêu Thần, khấu kiến nhiếp chính vương.”

“Thần… Khấu kiến… Nhiếp chính vương.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...