🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 561: Nhiếp chính nữ vương 7

Bỏ lại năm mươi vạn binh mã Khô Sa mười thành đang chở lương thảo cho bách tính mà đi trước, Lưu Nguyệt và Khố Tạp Mộc chạy về Thịnh Kinh Bắc Mục như bay.

Bảy ngày bảy đêm, ngày đêm thần tốc trở về.

Ngày thứ chín, đi qua toàn bộ ngàn dặm thảo nguyên, về đến đô thành Thịnh Kinh Bắc Mục.

“Mau, mau, Trung Nghĩa Vương, mau……

Trong Ung Hòa Cung, dọc đường không ngừng có người điên cuồng đến dẫn đường cho Lưu Nguyệt vừa hô to.

Vô số cung nữ nô bộc im lặng đi tới đi lui, vẻ mặt ai cũng vội vàng lo lắng, đủ loại quan lại tụ tập ở trước cửa Thần Cung của Tiêu thái hậu, đi vòng quanh.

Trên mặt mọi người, đều là một mảnh lo lắng.

Toàn bộ bầu trời Bắc Mục, bao phủ bởi một tầng mây ảm đạm khó thấy.

“Trung Nghĩa Vương, mau, Thái hậu đang đợi ngài, mau….” Lưu Nguyệt tựa như phóng ngựa một mạch tới cửa Thần Cung của Tiêu thái hậu, xa xa các đại thần Bắc Mục chỉ nghe thấy đột nhiên có tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên bên ngoài Thần Cung, tức khắc sáng mắt, điên cuồng gào thét với Lưu Nguyệt.

Phi thân xuống ngựa, gấp gáp chạy vào.

Chẳng quan tâm mấy ngày liên tiếp đi đường mệt rã rời, chẳng kịp lau đi mồ hôi trên mặt, Lưu Nguyệt cơ hồ như một trận gió, lao vào Thần Cung của Tiêu thái hậu.

Vẻ mặt chúng thần như vậy, xem ra Tiêu thái hậu…..

Điên cuồng mà xông vào, mấy đại trọng thần Bắc Mục trong Thần Cung đã sớm xếp hàng ở đó, sớm nghe thấy tiếng hô hoán Lưu Nguyệt đã đến, lập tức nhường đường. cho Lưu Nguyệt.

Trước giường bạch ngọc to lớn, Da Luật Hồng năm tuổi khóc sướt mướt, cứ như vậy mà bò tới trước giường, nắm thật chặt bàn tay Tiêu thái hậu.

Tiêu thái hậu vẻ mặt nhợt nhạt một tý huyết sắc cũng không có, con mắt híp lại, bộ dáng hấp hối, mạnh mẽ chịu đựng.

“Không khóc.” Lưu Nguyệt sớm nghe Khố Tạp Mộc nói qua, Tiêu thái hậu bị đâm trúng chỗ hiểm, trong lòng sớm có chuẩn bị, lúc này quát khẽ một tiếng, vài bước liền điên cuồng vọt lên.

Không kịp xem xét Da Luật Hồng, ngón tay Lưu Nguyệt duỗi ra, nhấc hàm dưới của Tiêu thái hậu ra, ép Tiêu thái hậu hé miệng, nhanh chóng đưa một viên thuốc màu đen cỡ ngón út trẻ em vào: “Nước.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...