🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 509: Mài đao Ngạo Vân 3

Thái hậu, ý người ra sao.”

Tiếng nói vừa dứt, văn thần võ tướng toàn triều đều nghiêm túc.

Sau năm ngoái, nếu không có lương thực, có thể bỏ chạy đến Ngạo Vân hoặc Tuyết Thánh, cướp bóc lương thảo một phen rồi trở về, cũng có thể tạm chống chọi qua mùa đông giá rét.

Nhưng năm nay, bởi vì đi xa tuần sát cùng Hung Nô, sau đó lại nhận thành, thương lượng, sửa đường sông, cứ tiếp tục như vậy, căn bản cũng không có thời gian và tinh lực đi chém giết còn chưa nói, lại còn phải chi ra rất nhiều lượng thực.

Cho dù sau này sông chảy vào khiến Khô Sa thảo nguyên và mười thành sẽ phồn thịnh, thế nhưng vấn đề trước mắt nếu không có cách giải quyết, ai còn có thể đợi đến lúc bọn hắn phồn vinh.

Mọi người chết đói hết rồi.

Tiêu thái hậu ngồi ở trên cao, che khăn mặt không nhìn ra biểu tình, nhưng chân mày nhíu chặt lại nói hết nỗi lo của nàng.

Im ắng chỉ trong chốc lát, Tiêu thái hậu đột nhiên quay đầu nhìn người đứng ở vị trí thứ ba bên phải – Lưu Nguyệt, mở miệng nói: “Trung Nghĩa Vương, ngươi có biện pháp gì?”

Lời này vừa nói ra, mọi người trên triều đình lập tức cùng nhìn về phía Lưu Nguyệt.

Lưu Nguyệt hơi ngẩn ra, không có lương thực? Việc này thì nàng có thể nghĩ được biện pháp gì.

Nàng cũng không phải người trồng lúa, mặc dù nàng biết rõ Viên Long Bình* lai giống lúa giỏi, nhưng nàng không phải chuyên gia nghiên cứu sản xuất lương thực. Mặt mày nhanh chóng chuyển động.

*Viên Long Bình: Chuyên gia lai các giống lúa của TQ, hình như còn được đề cử nhận giải Nobel hòa bình =,.= Lúa vs hòa bình thì liên quan gì nhỉ?

Thảo nguyên hoang vu, nhưng tuyệt đối có thể lợi dụng, khai hoang trồng trọt cây giống chịu hạn, nàng biết rất nhiều thứ có thể sinh trưởng trong điều kiện như vậy.

Nhưng, tình thế khẩn cấp trớc mắt, hiển nhiên là không có nhiều khả năng dùng đến mấy thứ đó, từ từ để sau.

Trước tiên không nói gì, Lưu Nguyệt chỉ cau mày suy nghĩ.

Khố Tạp Mộc đứng ở vị trí thứ hai bên tay trái thấy vậy, vung lên chiến bào lớn tiếng nói: “Không có lương thực phải đi đoạt, ta tự mình đi, ta cũng không tin, gần cuối năm, ta lại không đoạt được gì từ trong tay Ngạo Vân.”

Không có sách lược liền động thủ, không được thì trộm, thì đoạt, đây chính là tác phong dũng mãnh của thảo nguyên.

Ngạo Vân, Lưu Nguyệt vừa nghe ba chữ kia, mắt đột nhiên sáng ngời, một câu nói kia của Khố Tạp Mộc ngược lại nhắc nhở nàng, mọi sự không thể nhìn từ một phía.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...