🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 506: Giết gà dọa khỉ 12

Nhiệt huyết sôi trào, Lưu Nguyệt nắm chặt tay: “Ta cần sự giúp đỡ của ngươi.”

Tiêu thái hậu nghe Lưu Nguyệt nói không chút dài dòng, không đáp.

Ngày đó, nàng lần đầu tiên trông thấy Lưu Nguyệt, con gái của Nạp Lan Thủy, khuôn mặt này chính là bằng chứng.

Hơn nữa, bên cạnh còn có Âu Dương Vu Phi, thế gia vọng tộc thứ hai Minh Đảo, đã sớm là vị hôn phu của con gái Nạp Lan Thủy, là Vương tương lai của Minh Đảo.

Hắn tuy rằng chưa từng gặp qua nàng, nhưng, nàng đã từng gặp hắn, mặc dù khi đó hắn mới chỉ hơn mười tuổi.

Hai người này cùng đến, nhất định là có toan tính.

Bởi vậy, nàng đặc biệt chú ý đến họ, muốn đem hai người không biết nàng là ai này, ở Bắc Mục, im hơi lặng tiếng mà g**t ch*t bọn họ.

Chẳng qua là, chủ ý của nàng còn chưa thực hiện được, hôm nay trong triều đình, Khố Tạp Mộc ngốc nghếch này lại có thể ra sức khen ngợi Lưu Nguyệt tài giỏi thế nào tốt làm sao, lại có thể dâng tấu xin cho nàng nắm giữ binh quyền của quân cơ – Bắc Mục Nam viện.

Một đám quần thần Bắc Mục bại não lại có thể vỗ ngực trầm trồ khen ngợi, để nàng ra lệnh.

Nếu Lưu Nguyệt chấp chưởng binh quyền Bắc Mục của nàng, Bắc Mục của nàng không chỉ toàn bộ đều rơi vào tay nàng, mà còn rơi vào tay Minh Đảo.

Không, nàng tuyệt đối không cho phép.

Vì vậy, hôm nay động thủ, vốn tưởng rằng nhiều người chúc rượu nhiều như vậy đã làm cho Lưu Nguyệt say khướt, nhưng lại không nghĩ đến bị nàng bắt được tận tay.

” Minh Đảo và ta, có nó không có ta, ta cùng nó vĩnh viễn là địch nhân.” Lưu Nguyệt nhìn chăm chú vào Tiêu thái hậu hơi nhíu mi, đột nhiên lên tiếng.

Tiêu thái hậu nghe vậy, cong khóe mắt nhìn Lưu Nguyệt: “Vĩnh viễn là địch nhân? Ngươi còn không biết thân phận của ngươi, cho nên mới nói như vậy.”

“Không, ta biết, Nạp Lan là quốc họ của Minh Đảo, huyết mạch Hoàng tộc.

Nhưng vậy thì sao? Ta không ham vinh hoa phú quý, quyền khuynh thiên hạ, ta muốn chỉ là cùng người ta yêu mến nắm tay nhau đến cuối đời.

Minh Đảo càng cho ta quyền lực tuyệt đối, lại càng phá hoại ta, chèn ép ta, thân phận đó, ta không thèm, cũng không cần.”

Không đến mức như đinh đóng cột, rất bình thản, thế nhưng bình thản như vậy, lại khiến người ta nhận ra sự chán ghét và quyết tâm tận trong cốt tủy.

Tiêu thái hậu nghe thế nhìn thật sâu Lưu Nguyệt một lúc lâu, Lưu Nguyệt cũng không nhúc nhích, cùng Tiêu thái hậu đối mặt, hoa lửa văng khắp nơi, tĩnh lặng im ắng.

Một lúc lâu sau, Tiêu thái hậu chậm rãi nở nụ cười: “Không, ngươi không biết thân phận của ngươi, ngươi nếu như biết, ngươi nên hiểu rõ, bản thân ngươi chính là vũ khí sắc bén để đối phó với Minh Đảo.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...