🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 505: Giết gà dọa khỉ 11

Không ngừng cười liên tục ba tiếng, dáng vẻ điên cuồng, nhưng lại khiến người ta phát lạnh từ trong xương cốt.

Cũng là một người đáng thương, cũng là một người đồng mệnh tương liên, cũng là một người có thể liên hợp giúp đỡ, Lưu Nguyệt trong nháy mắt hiểu rõ.

Cười ba tiếng xong, Tiêu thái hậu toàn bộ bình tĩnh lại, chậm rãi che mặt lại, nhìn Lưu Nguyệt nói: “Ngươi cùng ai?”

” Thiên Thần quốc chủ, Hiên Viên Triệt.”

(Su: lâu lắm mới lại được nhìn thấy cái tên của anh, cảm động quá đi mất)

” Thiên Thần quốc, Hiên Viên Triệt, nghe nói qua.” Năm đó khi ra ngoài du lịch, nghe nói qua thiên tài Thiên Thần kia, chẳng qua khi đó hắn còn rất nhỏ.

” Muốn huỷ diệt bọn họ, vì sao lại chọn thảo nguyên ta?” Không có lời nói dư thừa, Tiêu thái hậu trực tiếp hỏi.

” Ta còn có hai năm, vùng Trung Nguyên bố cục đã thành, chỉ có thảo nguyên còn có thể liều mạng, hơn nữa, là một loại trực giác.” Lưu Nguyệt trả lời cũng rất ngay thẳng.

Nàng có một loại trực giác rất tốt, một loại cảm giác thẳng thắn không dối trá.

Nghe vậy, Tiêu thái hậu quả nhiên gật đầu, đột nhiên cười: “Trực giác tốt lắm, người Trung Nguyên đều là một đám bỏ đi, một cái bá chủ nghìn năm, một cái Minh đảo hải ngoại họ liền sợ tè ra quần, hừ, vô dụng cực kỳ, nô tính, ngươi chọn đến thảo nguyên là đúng rồi.

Người thảo nguyên chỉ phục chính mình, Minh Đảo, bá chủ nghìn năm, bọn họ chưa từng nghe nói qua, phục tùng chúng nó, quả thực chính là chuyện hài.

Năm đó, nếu không phải Khả Hãn và ta không có nhiều bản lĩnh, mới để bọn hắn thành công, giết trượng phu ta, nếu là hiện tại, ai cũng không thể đụng đến trượng phu, ai cũng đừng hòng ở trong Bắc Mục đụng được một cọng tóc của Khả Hãn.” Âm vang mạnh mẽ, ngữ khí pha lẫn bi phẫn.

Lưu Nguyệt nghe vậy, trong mắt sáng ngời, vậy nghĩa là thảo nguyên vốn là chống lại bọn họ, chống lại Minh Đảo?

Bi phẫn chẳng qua là trong nháy mắt, Tiêu thái hậu chú ý tới tia sáng trong mắt Lưu Nguyệt, lạnh lùng cười nói: “Cho dù năm đó ta và Khả Hãn thua bọn họ, Nhưng những người tới giết trượng phu ta cũng không một ai có thể sống sót trở về, dũng sĩ Bắc Mục ta nhiều vô kể, cuối cùng cũng không để một người sống. Nhiều năm như vậy, Minh Đảo biết rõ ta ở chỗ này, nhưng không dám tới xâm phạm, chính là lý do này, dám giết người của thảo nguyên ta, là phải trả giá cực kì lớn.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...