🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 500: Giết gà dọa khỉ 6

Đột nhiên đều nói với Lưu Nguyệt: “Miễn là ngươi nói được thì làm được, sau này mười thành sẽ do ngươi định đoạt, nếu như ngươi làm không được, một người cũng đừng hòng sống sót rời khỏi nơi đây.”

” Được.” Lưu Nguyệt vung tay lên, nhanh nhẹn dứt khoát.

Bốp bốp bốp, ba tiếng vỗ tay vang lên.

Hán tử thảo nguyên coi trọng nhất lời hứa, một lời đã nói, giá đáng ngàn vàng.

Ngay lập tức, hòa theo tộc trưởng Đột Quyết cùng tộc trưởng dân tộc Nữ Chân, các thế lực khác cũng tiến lên, vỗ tay vì lời thề.

“Còn Bạch Mộc Tộc?” Vỗ tay làm thề xong, tộc trưởng Đột Quyết Thác Bỉ Mộc nhìn Hàn Phi vẫn quỳ như cũ bất động, hơi nhíu nhíu mày nói.

Còn chưa nói xong, Âu Dương Vu Phi đã ném một khúc xương đi, phá bỏ huyệt đạo bị phong bế của Hàn Phi.

Đong đưa thân thể một chút, Hàn Phi vẻ mặt hưng phấn và đau khổ cùng hòa vào nhau, cho thấy lúc này tâm tình hắn đúng là vừa khổ vừa vui.

” Chỉ cần thật sự có thể mang đến cho mười thành đường sống, Bạch Mộc Tộc ta dù có chết sạch cũng đáng.” Hàn Phi cắn chặt răng, còn chưa cử động thân thể, lời chấp nhận đau thấu tim gan cũng đã ra khỏi miệng.

Lưu Nguyệt nghe vậy, cười cười đi về phía trước, đỡ Hàn Phi dậy, cười cười nói: “Ta chẳng qua chỉ đốt ở ngoài thành một chút cây cỏ thấp, làm gì liên quan đến Bạch Mộc Tộc?”

Tiếng nói vừa dứt, trong nháy mắt Hàn Phi mở to mắt, kích động ôm lấy cánh tay Lưu Nguyệt nói: “Bạch Mộc Tộc ta vẫn hoàn hảo? Ngươi một người cũng không giết?”

Lưu Nguyệt nghe vậy nhất thời cười to: “Đối với tộc nhân của ta, chưa bao giờ hạ sát thủ.” Dứt lời vung tay lên, mệnh lệnh lập tức truyền ra ngoài.

Binh sĩ vây quanh bãi cỏ, lập tức buông cung nhường đường.

“Không có việc gì nữa…” Vừa mở ra, lập tức có người mang đeo đội quân nhỏ tiến vào, ngoài Nhị đương gia Bạch Mộc Tộc Hàn Lân thì còn ai vào đây nữa.

Hàn Phi nhìn thấy Hàn Lâu, vẻ mặt trong nháy mắt cứng ngắc, rồi sau đó, Hàn Phi đột nhiên cười ha hả, hung hăng vỗ vào bả vai Lưu Nguyệt nói: “Được, được, Hàn Phi tâm phục khẩu phục, sau này chỉ cần người Trung Nguyên các ngươi nói một câu, dù có vào nơi nước sôi lửa bỏng, cũng không chối từ.”

” Ha ha, ta cần chính là lời này của ngươi.” Lưu Nguyệt tuyệt không khách sáo.

” Thẳng thắn, thẳng thắn….”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...