🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 496: Giết gà dọa khỉ 2

Động tác tay còn đang dừng lại giữa không trung, thủ lĩnh Đột Quyết cầm lấy cây gỗ gần đó, đột nhiên cảm giác không trung phía trước không bình thường, vô ý thức giương mắt nhìn thoáng qua không trung, tức khắc biến sắc lớn tiếng nói: “Cháy, ở phía Bạch Mộc Tộc.”

Tiếng nói vừa dứt, các vị thủ lĩnh xung quanh, lập tức quay đầu cùng nhau nhìn về phía đó.

Chỉ thấy ở phía Nghiên Cổ thành của Bạch Mộc Tộc, lúc này lửa cháy rực trời, ánh lửa đẹp đẻ, thiêu rụi tất cả những trái tim lạnh giá.

Khói đặc cuồn cuộn, lao thẳng lên trời.

Thủ lĩnh Bạch Mộc Tộc Hàn Phi trong nháy mắt sắc mặt đại biến, sào huyệt của hắn, bị thiêu cháy mất.

Lưu Nguyệt động thủ với Bạch Mộc Tộc rồi.

Tất cả thủ lĩnh các thế lực, nhìn về phía Bạch Mộc Tộc đang cháy lớn, sắc mặt cũng bắt đầu vặn vẹo, trong lòng cũng hiểu rõ, Bắc Mục Trung Nghĩa vương đã hạ thủ với Bạch Mộc Tộc rồi.

Bạch Mộc Tộc – thế lực lớn nhất trong mười thành Khô Sa, bị nàng một phát đem đốt?

Lửa cháy rực trời, chắc chắn thiêu hủy toàn bộ Bạch Mộc Tộc, mới chỉ có một trận lửa vậy thôi, Bạch Mộc Tộc đã rơi vào tay giặc rồi?

Trong lòng thấp thỏm không yên, năm ngón tay nắm chặt bội đao, thế lực đệ nhất trong mười thành Khô Sa của bọn họ, cứ im hơi lặng tiếng như vậy mà kết thúc?

Bắc Mục Trung Nghĩa vương này mạnh đến bậc nào?

Có bao nhiêu thủ đoạn đang ẩn nấp chờ bọn họ nhảy vào?

Tâm, toàn bộ căng thẳng, bọn họ đã đánh giá thấp Bắc Mục Trung Nghĩa vương trước mặt rồi.

Tiếng đàn bay bổng, hoa đào tươi tốt, kỳ hoa sáng rực, là khúc nhạc tiếp khách khách nhân, đặc biệt vui vẻ.

Lưu Nguyệt vỗ cầm, dần thu lại nụ cười trên mặt, thay đổi thành một tầng lãnh khốc, ánh mắt đảo qua mười sáu thế lực vẻ mặt căng thẳng, trầm giọng nói: “Không biết hiện tại có đủ tư cách hay không?”

Thanh âm lạnh buốt, đang hỗn loạn chợt hoàn toàn xơ xác tiêu điều.

Không ai vội vàng phản bác lại, thế lực của Lưu Nguyệt, cần phải xem xét lại.

Tiếng đàn bay bổng, Lưu Nguyệt thấy thế chậm rãi nói: “Bản vương để các vị cho bản vương chút mặt mũi, vậy mọi người sau này sống cùng nhau yên ổn vô sự, nếu các vị không chịu, thì cũng đừng trách bản vương vô tình.

Trên địa bàn Bắc Mục ta, sẽ không để kẻ xuống kiêu ngạo, ở trước mặt Trung Nghĩa vương ta, là rồng thì ngươi nằm xuống, là hổ cũng phải nằm xuống cho ta.”

Đột nhiên hét lớn một câu cuối cùng,cùng với đó tiếng đàn cao vút lên, làm cho mấy thế lực đang ngồi nhất tề rùng mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...