🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 484: Gậy ông đập lưng ông 2

Âu Dương Vu Phi thấy vậy chậm rãi nở nụ cười, hắn đối với Hung Nô Vương không chút hứng thú, Lưu Nguyệt không phải tín nhiệm hắn, mà là đoán chắc hắn không sẽ không có tâm tư, đúng, không có tâm tư đó.

Thảnh thơi, thong thả, đi dạo phố a.

Mặt trời rất nhanh theo phương đông thăng tới đỉnh đầu, rồi sau đó chậm rãi hướng tới phương Tây đi xuống.

Thảo nguyên, bờ ruộng dọc ngang, trải dài ngàn dặm.

Lửa đỏ trời chiều tản ra màu trần bì chói mắt, như từ đường chân trời thảo nguyên đi lên đi lên, đồ sộ, vô cùng đồ sộ, cũng đẹp đẽ kinh người.

Trời chiều xuống, màu vàng của lều lớn, cũng bị nhuộm đẫm thành màu trần bì ấm áp .

“Năm tòa, nhiều nhất năm tòa thành trì.” Ánh mặt trời chiều tà chiếu xuống, Khách Tra thân vương sắc mặt hơi nhục nhã.

“Chỉ năm tòa, Hung Nô Vương các ngài chỉ giá trị như vậy thôi sao? Ta nói này, Khách Tra Vương, ngài không phải nghĩ rằng nếu không nghênh được Hung Nô Vương về, vị trí để trống kia liền là của ngài chăng ?” Khố Tạp Mộc sắc mặt cũng không đẹp.

Nói chuyện một ngày , ngàn dậm mục nguyên không đề cập tới, bên này lúc đầu muốn hai mươi tòa thành trì, dân tộc Hung nô nhiều nhất chỉ cấp năm, so với tiền chuộc ban đầu đưa ra còn kém quá xa.

Khách Tra nghe vậy sắc mặt toàn bộ trở lên xanh mét, nghiến răng nghiến lợi phẫn nộ nắm chặt lấy mép bàn, cố gắng đè ép xuống, nhiều chúng tướng và binh lính ở đây như vậy, hắn không thể phát hỏa, có một số việc có thể làm, tuyệt đối không thể nói.

“Khố Tạp Mộc, ngươi đừng có ngậm máu phun người, đây là chúng ta. . . . . .”

“Hừ, dân tộc Hung nô các ngài không có thành ý tí nào. . . . . .”

Vẫn không nói gì, Lưu Nguyệt tựa vào ghế , sắc mặt càng ngày càng không tốt,sự không hài lòng biểu hiện rõ rệt khắp người nàng.

Ai cũng không hoài nghi, Lưu Nguyệt không mở miệng nói chuyện, nhưng một khi đã nói ra thì tuyệt đối là chấn động khủng khiếp.

Trong vòng một ngày, đã có bốn, ba người ở bên nói thầm vào tai Khách Tra Thân Vương, nhưng Khách Tra sắc mặt vẫn càng ngày càng nhục nhã.

Cùng lúc đó, người khác nhìn không ra, không ai nhìn thấy được bên dưới vẻ giận dữ và mất kiên nhẫn của Lưu Nguyệt, là một tinh thần vô cùng bình tĩnh và tự tin.

Âm thầm hừ lạnh một tiếng, nghĩ muốn so cao thấp cùng nàng, nghĩ nàng không dám chém Hung Nô Vương à, không ai có thể tưởng tượng nàng có thể đem Hung Nô Vương theo, còn để hắn dạo quanh trong thành, đưa hắn thẳng đến địa bàn của dân tộc Hung nô.

Hắn có muốn cướp, cho dù có lục soát khắp Bắc Mục, cũng không thể tìm ra được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...