🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 472: Quốc tế đàm phán 5

Nàng cũng không phải người tốt, nhưng vẫn có ân tất bào, nhưng cũng phải nhìn xem người ta là ai, nếu như uy h**p đến nàng, như vậy quản ngươi có đúng là ân nhân của ta không, muốn hiệp ân cầu báo, nàng không thể thực hiện được.

” Tốt, con người của ta rất sợ chết.” Âu Dương Vu Phi giơ cao hai tay cười, trả lời thẳng thắn lưu loát cực kỳ.

” Vậy là tốt nhất.” Một tay đẩy ra Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt xoay người đi vào trong trướng.

Âu Dương Vu Phi thấy vậy mi nhướng cao, nắm tay mắt chặt trong tay áo, cười tủm tỉm đuổi theo, không chút khách khí bước vào lều vải của Lưu Nguyệt.

” Đi ra ngoài.” Lưu Nguyệt đưa lưng về phía Âu Dương Vu Phi, lạnh lùng ném hai chữ.

“Muốn vết thương trên lưng không khỏi hẳn thì đuổi ta ra ngoài.” Âu Dương Vu Phi nhàn nhã.

” Tiểu Hỉ Thước.” Lưu Nguyệt nghe vậy biết Âu Dương Vu Phi tới để bôi thuốc cho nàng, ngay lập tức liền chậm chạp nói.

Âu Dương Vu Phi đưa tay móc ra bình dược trong lòng, cười cười mở nắp ra: “Say, ngươi chờ nàng đến ngày mai đi.”

Rõ ràng người hầu của hắn tên Hoa Phi Vũ, không biết làm sao Lưu Nguyệt lại có thể kêu Tiểu Hỉ Thước, vậy cũng tùy nàng gọi đi.

Lưu Nguyệt nghe vậy trầm mặc trong nháy mắt, tiếp tục lại gần giường nằm úp xuống, xé áo xuống, lộ ra toàn bộ phần lưng máu thịt lẫn lộn và thân trên.

Mặc dù đúng là nằm úp sấp, thế nhưng cảnh xuân so với lúc không che còn khiến người ta mơ mộng mất hồn.

Âu Dương Vu Phi sững sờ trong nháy mắt, im lặng nuốt nước bọt, thật không nghĩ tới Lưu Nguyệt lại trực tiếp như thế, ngược lại lại đem hắn cảm thấy bức rức khó chịu.

” Nhanh lên một chút” Dứt khoát, cực kỳ dứt khoát.

Âu Dương Vu Phi hoàn hồn, sờ sờ cái mũi đi về phía trước, tay đã chuẩn bị sẵn thuốc, nhẹ nhàng bôi cho Lưu Nguyệt.

Ngón tay di chuyển trên vết thương, vết thương đã bắt đầu đóng vảy, nước da tuyết trắng, trong suốt, hơi hơi men theo đường nét theo nách xuống.

Ngón tay du động, trong trướng tĩnh lặng.

” Lách cách.” Một giọt hồng sắc rơi trên lưng Lưu Nguyệt, hiện lên. (Su: Nguyệt tỷ vô đối, hết Triệt ca đến Phi ca, kakakaka )

Âu Dương Vu Phi nhất thời luống cuống tay chân lau chùi đi, đáng chết, đáng chết, mùa đông khô hanh nóng cái gì, hắn không có định lực như vậy từ lúc nào.

” Dám rơi nước mũi lên lưng ta, ta bẻ cổ ngươi.” ( ) Lưu Nguyệt ném xuống một câu lạnh buốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...