🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 47: Khởi binh vấn tội (3)

Câu nói cực kỳ kiêu ngạo, lập tức đàn áp tất cả mọi lời nghị luận, đường cái vốn náo nhiệt đông đúc nháy mắt chỉ còn một mảnh yên tĩnh.

“Nhìn không giống một con bọ cánh cam, cũng không phải một bình hoa sứ dễ vỡ, hay là đã có chuẩn bị mà đến đây…….”(ý không phải mấy người bình thường, hay mấy cô tiểu thư yếu đuối)

“Mấy roi vừa quất hồi nãy, không đơn giản, không đơn giản…..”

Sau một khắc yên tĩnh, liều có người cúi đầu nói thầm thì.

Lưu Nguyệt nghe hết thảy, nhưng một tia động dung cũng không có, hơi hơi nhắm mắt lại, một bộ dạng cực kỳ thong thả.

“Là ai? Ai dám đến Tả tướng phủ chúng ta giương oai?” Lúc này, đại môn sơn son ầm ầm mở ra, một đội hộ vệ người cầm kiếm, kẻ nắm thương, một thân sát khí vọt ra.

“Chính là nàng ta.” Thủ vệ khi nãy bị đánh chảy máu mặt, lập tức trỏ tay vào Lưu Nguyệt, trong mắt đầy oán giận: “Còn nói gì mà, chỉ cho tiến vào, không cho bước ra nữa.”

Trung niên nhân dẫn đầu thấy vậy, sắc mặt trầm xuống, căm tức nhìn Lưu Nguyệt, lớn tiếng nói: “Thật to gan, dám công nhiên đến đây ẩu đả thủ vệ và phủ của ta, ngươi xem Vương pháp ra gì hả?”

Lưu Nguyệt khép hờ hai mắt, không thèm quan tâm mấy lời lý lẽ, nhìn như đã muốn ngủ gật rồi.

Trung niên nhân thấy vậy, lập tức giận dữ, vung tay lên lớn tiếng nói: “Lên, đánh, đánh gãy hai chân cho ta, trói lại giam trong chỗ lạnh nhất ở doanh trại quân đội, Tả tướng phủ chúng ta không phải nơi cho đứa trẻ con như ngươi tới càn rỡ.”

Lời vừa nói ra, mười mấy hộ vệ phía sau lập tức huơ vũ khí, vọt tới chỗ Lưu Nguyệt.

Mái tóc đen mượt, không có gió mà bay bay, Lưu Nguyệt trên mặt sát khí chợt lóe, trường tiên trong tay như tia chớp, quét ngang qua.

Một roi, quất ngang trời, khoảng khắc đó, chân chính nhìn như tia chớp nổ vang giữa không trung.

Chỉ nghe một tiếng ‘phịch’ lớn, quang mang màu đen chợt lóe qua, người chung quanh cái gì cũng không thấy, chỉ thấy bụi bay đầy trời.

Lưu Nguyệt nhìn vẫn như trước, nhắm mắt như đang suy nghĩ điều gì, không nhúc nhích.

Mà trước mặt nàng, hơn mười đại hán đều thẳng tắp bay đi xa, mà trên cổ họng, nhất tề in một đạo tiên ấn đỏ tươi.

Một roi, chính là một roi.

Mười mấy đại hán, không chịu nổi một kích.

Bị đánh tơi bời, mười mấy đại hán ôm cổ thống khổ quay cuồng, mặt toát đầy mồ hôi, vẻ mặt cực kỳ dữ tợn.

Từ từ nhắm hai mắt, tựa lưng vào ghế dựa, Lưu Nguyệt chậm rãi lấy hai ngón tay v**t v* trường tiên, trên khuôn mặt cực kỳ bình thường kia, hiện lên lạnh lùng, coi rẻ, cùng với tự cao tự đại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...