🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 466: Bắc Mục phong vương 11

“Tiếp.” Hung nô vương thuận tay ném, vò rượu vỡ tan, bên trong một giọt cũng không có, Lưu Nguyệt ngay lập tức liền vung tay hô to.

Bên cạnh ngay lập tức có người bưng rượu lên.

Không nói hai lời, chạm chén rồi uống, khí phách hào hùng như vậy đúng là chưa từng xuất hiện trên người Lưu Nguyệt, lúc ở thất quốc, nàng cũng chưa từng bộc lộ ra ngoài, cũng không có cơ hội để biều hiện.

Trong mắt Âu Dương Vu Phi, ánh mắt sâu thẳm.

Ngay từ đầu hò hét cổ động, đến bây giờ lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người trong lều lớn đều trừng mắt nhìn Lưu Nguyệt phía trước, rượu này mạnh bao nhiêu, bọn họ cực kì rõ.

Hơn hai vò rượu rồi, trời đất ơi, bọn họ chính là nam nhân cao lớn thô kệch, cũng khó uống nổi, Lưu Nguyệt này…. Thật mạnh.

Mùi rượu dâng lên, Hung nô vương một ngụm uống hết, lảo đảo một cái, buông lỏng vò rượu trong tay, vò rượu rơi xuống đất, khắp nơi toàn mảnh vỡ, vẻ mặt hồng như máu.

Lưu Nguyệt trái lại khuôn mặt vẫn ửng đỏ như trước, cầm vò rượu trống trơn, ra hiệu với Hung nô vương: “Tiếp tục.”

“Dừng, bản vương chịu thua.” Hung nô vương nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt không đổi, nắm mắt lắc đầu: “Ngươi nói điều kiện đi.” Hắn uống rượu vào không giữ nổi sự thanh tỉnh.

Vừa nói xong, quần thần im lặng xung quanh bỗng chốc la hét vang dội, cực kì hưng phấn.

Lưu Nguyệt nghe vậy quay đầu nhìn Tiêu thái hậu bên cạnh, ánh mắt thăm dò.

Quy tắc của thảo nguyên, ai bắt tù binh, nói ra tiền chuộc, lúc này nếu không muốn cùng Hung nô quyết chiến một trận, vậy nhất định phải thả Hung nô vương đi, xem tiền chuộc như thế nào.

Tiêu thái hậu thấy Lưu Nguyệt nhìn qua, liền nói ngay: “Theo ý ngươi là được rồi.”

“Bản vương thua ngươi, không phải thua Bắc Mục.” Ngay khi lời nói của Tiêu thái hậu vừa hạ xuống, Hung nô vương trầm giọng quát.

Lưu Nguyệt nghe vậy không thể không nhíu nhíu mày, nói như vậy tiền thưởng này sẽ không tốt lắm…

“Tỷ tỷ.” Ngay lúc Lưu Nguyệt trầm ngâm, cánh cửa lều lớn mở ra, Bắc Mục vương năm tuổi chạy vào, hướng về phía Lưu Nguyệt gọi một tiếng.

Mọi người trong lều lớn nhất thời ngơ ngác nhìn nhau, vương bọn họ gọi người khác là tỷ tỷ, coi như ân nhân, vậy cũng…

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...