🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 447: Phá kén thành điệp 5

Tai nghe chuyện của mấy người đó nói lại không liên quan gì đến mình, tay Lưu Nguyệt trong tay áo chậm rãi nắm chặt.

Nàng không có nhớ nơi ấy, thế nhưng chẳng qua là một quyển sách cổ, có lẽ chính là một truyền thuyết không gì sánh được từ hàng nghìn năm được kể lại, có lẽ lại là Thiên Phương dạ đàm (Nghìn lẻ một đêm), có lẽ chỉ là có người lấy lông gà làm tiễn (Su : chuyện hoang đường, chắc vậy, ta chỉ dịch được nó như rứa a), lấy một quyển sách muốn nàng phải chùn bước, đem nàng là đứa ngốc?

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Hai mắt hơi trầm xuống, Lưu Nguyệt nhìn chằm chằm Âu Dương Vu Phi bình tĩnh như thường, lạnh lùng nói.

Quyển sách này nếu rơi vào tay người thường, nhất định cũng chỉ là Thiên phương dạ đàm, mà đều không tin tưởng, Ậu Dương Vu Phi này lại nói với nàng, hắn rốt cuộc là ai?

Vỗ vỗ sách cổ trong tay, Âu Dương Vu Phi cong khóe miệng cười nói : “Đọc nghìn quyển sách không bằng đi nghìn dặm đường, không khéo, ta vừa vặn đi qua nơi này, chỉ đơn giản vậy thôi.”

Tự nhiên thoải mái, tựa như nơi hắn đi cũng chỉ là một thành trấn bình thường.

Lưu Nguyệt vừa nghe ngay tức khắc trong mắt trầm xuống, hắn đã từng đi qua?

Không đợi Lưu Nguyệt nói ra, cặp mắt hồ ly của Âu Dương Vu Phi hơi hơi giương lên rồi bằng vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn Lưu Nguyệt nói : “Trước có năm nước tiến đánh thảo phạt, phía sau có bọn họ nhìn chằm chằm như hổ đói, Lưu Nguyệt, ta chắc không cần nhắc nhở ngươi tình cảnh nguy hiểm lúc này của Thiên Thần và Hiên Viên Triệt.

Năm nước, có lẽ hắn có thể chống lại, bọn họ, hắn ngay cả năng lực liều mạng cũng không có.” Nói đến hai chữ bọn họ, Vu Phi vẫy sách cổ trong tay.

“Như vậy đi, ta đã từng cứu một người của bọn họ, được một chút đền đáp của bọn họ, cho ngươi xem, chính ngươi đánh giá một chút thế lực hai bên, rồi quyết định.”

Nói đến đây, Vu Phi tay giơ lên, ném về phía Lưu Nguyệt, đồng thời phía trên có thêm một viên thuốc màu trắng nhỏ như ngón út.

“Ăn đi.”

Lưu Nguyệt không có thắc mắc nhiều, muốn nàng chết, đã không cứu nàng.

So sánh thực lực, tốt, nàng ngược lại muốn nhìn nơi đó có cái tài năng gì.

Không có lời nói dư thừa, Âu Dương Vu Phi từ trong tay áo lấy ra một bình sứ cỡ một ngón tay, sau khi mở ra, thì đổ lên trên mặt đất hai giọt.

Trong suốt óng ánh trơn bóng, vô sắc vô vị, giống như giọt sương ban mai đọc nhất vô nhị.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...