🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 43: Khi dễ

Lưu Nguyệt đứng trong đám đông, thấy vậy khóe miệng cười lạnh, hòn đá nhỏ nãy giờ luôn nắm trong tay, đột nhiên b*n r*.

Viên đá như sao băng, bay thẳng tới vó ngựa, thanh âm phá không rất nhỏ, hoàn hảo bị tiếng vó ngựa dẫm lên áp đi, vô thanh vô tức.

Cung căng cực hạn, hai tay nắm chặt, Liễu Tâm Ngải một tiễn sắp b*n r*.

Đột nhiên, con ngựa hơi khập móng trước, lảo đảo một chút, Liễu Tâm Ngải tên đã lên dây cũng lập tức hơi nghiêng lệch người.

Chỉ thấy mũi tên màu đen phá không b*n r*, hướng thẳng tới ….bụi cỏ bên cạnh tấm bia năm mươi thước.

“Ồ……” Lập tức bốn phía một trận ồ lên, binh sĩ xung quanh vốn thần tình hưng phấn, nhất tề lộ ra ánh mắt khinh bỉ.

Không có bổn sự (tài năng) cũng dám khai cung.

Liễu Tâm Ngải mặt nhất thời đỏ bừng, lớn tiếng nói: “Là do con ngựa đột nhiên điên lên, nếu không, ta sẽ không bắn trật.”

Binh lính xung quanh nghe vậy càng huyên thuyên nhạo báng, chính mình bắn không trúng, đổ lỗi cho ngựa, thật mất hình tượng.

Còn Hiên Viên Triệt hơi hơi chớp mắt, tựa tiếu phi tiếu quay đầu nhìn phía chỗ Lưu Nguyệt đang đứng, hắn thấy rõ ràng hết.

Lưu Nguyệt trừng mắt nhìn Hiên Viên Triệt một cái, xoay người định đi về, không có gì để xem nữa, thật là đối thủ không cùng một cấp bậc, mà cũng dám đối chọi với nàng.

“Đúng rổi, khẳng định chính là ngươi đồ yêu nghiệt này, đã âm thầm động thủ với ngựa của ta, nếu không, ta đã bắn trúng rồi, chính là ngươi!” Liễu Tâm Ngải đang ở giữa sân bao biện, đột nhiên cũng thấy Lưu Nguyệt, nhất thời lông mày dựng thẳng, liền giá mã vọt lại đây.

Chẳng quan tâm dù Lưu Nguyệt có phải đã ra tay với ngựa của mình hay không, chỉ cần mình nói là đúng.

Lưu Nguyệt nghe vậy, sắc mặt nhất thời trầm xuống, trong lòng lại sáng ngời.

“Liễu Tâm Ngải, ngươi nói cái gì đó.” Hiên Viên Triệt hai mắt nhíu lại, một cỗ lửa giận dữ tợn bão táp phóng ra, âm thanh lãnh liệt cực kỳ, phóng ngựa phi nhanh đến hướng này.

“Yêu nghiệt chính là yêu nghiệt, Triệt ca ca, huynh khẳng định đã bị yêu pháp của nàng ta mê hoặc, nếu không, huynh làm sao có thể xem trọng nàng, một người mặt mày tầm thường, dáng người không ra gì, võ công cũng không có, bị cả gia tộc bỏ rơi.

Hừ, nói gì một thân bổn sự, ta không tin, khẳng định là do Mộ Dung phủ nhà các ngươi rắp tâm muốn quấn lấy cái cọc đại hôn này với Triệt ca ca, cho nên cố ý diễn một màn như vậy, một chiêu chế địch, ta khinh, lừa đứa con nít ba tuổi chưa biết gì còn có thể, chứ muốn gạt ta hả, không có cửa đâu.

Yêu nghiệt, không ai yêu chính là không ai yêu, dù gả cho rồng thật cũng không thể biến thành phượng hoàng.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...