🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 401: Giang sơn mỹ nhân 9

Ai đối đầu cùng nhau, ai chính là bá chủ, không liên quan nhân tình, không liên quan lễ tiết, chỉ cần quốc gia của ta lực cường.

Độc Cô Dạ. Độc Cô Dạ ngươi………..

Nắm tay nắm răng rắc rung động, tính toán rất tốt, thật sự là một suy tính chi li, đáng tiếc, nàng vì sao phải chiều theo ý hắn, thiên hạ này Độc Cô Dạ ngươi tính sao chuẩn hết được.

“Vương phi, người không cần như vậy, ngu dân không biết nội tình, người đừng so đo cùng bọn họ, người không cần làm mình tức giận.” Thu ngân thấy Lưu Nguyệt không nói lời nào, nôn nóng lên tiếng.

“Chủ nhân.” Đỗ Nhất lạnh lùng băng băng không dư thừa lời nói, chỉ nhíu mày hô một tiếng Lưu Nguyệt.

thời gian Một tháng , vô số lời đồn đãi nổi lên bốn phía, người hứng chịu không phải Hiên Viên Triệt, mà là Lưu Nguyệt.

Hướng quan giận dữ vì hồng nhan. Dân chúng giận dữ vì hồng nhan.

Không ai trách cứ Ngạo Vân thái tử Độc Cô Dạ, vì sắc đẹp mà động đao binh.

Chỉ có trách cứ, kia kẻ hồng nhan gây tai hoạ, chỉ có Lưu Nguyệt. kia làm Thiên Thần rước lấy ngập đầu tai ương.

Không ai nhớ rõ nếu là không có Lưu Nguyệt trấn thủ ba năm, có lẽ lúc này Thiên Thần sớm đã rơi vào tay giặc.

Không ai nhớ rõ năm đó nếu là không có Lưu Nguyệt, vương phi của bọn họ, Dực Vương kia sớm đã tử vong, lúc này Thiên Thần không biết là cái dạng gì.

Không ai nhớ rõ nàng vì Thiên Thần, vì Hiên Viên Triệt làm bao nhiêu việc.

Mọi người chỉ nhớ rõ ,là nàng mang đến tai hoạ cho Thiên Thần, cứ việc kia tai hoạ vẫn là tin đồn vô căn cứ, hết thảy đều vẫn là hư vô.

Chính là, mọi người tỏ thái độ , quá xúc động , tức giận mà mắng.

Nhân tính quả là ích kỷ .

Nhân ngôn đáng sợ, Lưu Nguyệt lần đầu tiên lãnh hội được nó như thế nòa, quả là có lực sát thương vô cùng.

Độc Cô Dạ, Độc Cô Dạ.

“Huynh đệ, theo ta đi đi.” Trong tiếng ồn ào, phẫn nộ chửi đổng, một đạo thanh âm nhẹ nhàng khoan khoái truyền đến, gần trong gang tấc.

Lưu Nguyệt mày vừa động, đây là thanh âm của Vân Triệu.

Chậm rãi mở mắt ra, Lưu Nguyệt nhìn trước mắt Vân Triệu bị Đỗ Nhất chủy thủ tựa vào trên cổ, lại một tia kinh hoảng đều không có .

Nhìn vào ánh mắt kia, có thương tiếc, có thản nhiên mỉm cười, khiến nàng không nghĩ được xem trong đó là gì.

“Sảng khoái .” Tựa vào trên ghế, Lưu Nguyệt hai tay khoanh trước ngực lạnh lùng nhìn Vân Triệu.

Ở trên khuôn mặt của nàng, nhìn không thấy cô đơn, nhìn không thấy uể oải, càng thêm nhìn không thấy nản lòng thất vọng cùng khôn cùng phẫn nộ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...