🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 40: Thánh vật

Hiên Viên Triệt nghe xong liếc mắt nhìn Lưu Nguyệt một cái, cũng không phản đối.

Hôm nay Liễu hoàng hậu hạ độc Lưu Nguyệt, chính là lấy từ trong mấy cái bình này, mà nếu đã dùng độc dược nơi này, không lý nào lại cho Lưu Nguyệt sử dụng giải dược trong này được.

Mà giải dược trong này, khi dùng, chắc chắn sẽ dùng cho đối tượng….

“Chặt cỏ phải chặt tận gốc, nếu không gió xuân thổi tới sẽ tiếp tục nảy sinh.” Lưu Nguyệt cầm lấy lọ giải dược cuối cùng, ngắm nghía một phen, đột nhiên ngón tay buông lỏng, bình nhỏ liền rơi xuống.

Cổ chân nhấc lên, bình nhỏ tưởng như sắp vỡ vụn giữa sàn đột nhiên vững vàng dừng trên mu bàn chân Lưu Nguyệt.

Hiên Viên Triệt thấy vậy, khoé miệng tươi cười, hảo mưu kế, hảo thủ đoạn.

Trong mắt chợt loé qua tia thị huyết, Lưu Nguyệt chậm rãi cười cúi xuống cầm lấy cái bình nhỏ.

Ngón tay miết thành bình, Lưu Nguyệt thân hình còn chưa kịp đứng lên, ánh mắt đột nhiên đảo đến tận cùng bên trong, dưới chân bàn, có một quyển sách.

Lưu Nguyệt thấy vậy ngửa đầu nhìn Hiên Viên Triệt cười nói: “Nhà chàng sao đến nông nỗi này?”

Cư nhiên, chỗ giấu trân bảo quý giá, lại dùng sách lót chân bàn.

Hiên Viên Triệt thoáng nhìn theo tầm mắt Lưu Nguyệt, sau quay đầu trừng mắt nhìn nàng nói: “Đó là bí kíp quái lực loạn thần gì đó, không xài được.”

Quái lực loạn thần, Lưu Nguyệt vốn định đứng lên, nghe vậy, ngồi phục xuống, lấy tay rút ra, nàng muốn nhìn xem quái lực loạn thần như thế nào.

“Lấy âm ngự thú?” Lưu Nguyệt tuỳ ý lật lật, hơi kinh ngạc đọc lên.

“Bí kíp đó nói về việc lấy âm nhạc chỉ huy dã thú, trăm năm trước, tổ tông ví nó như thánh vật, trăm năm sau, phụ hoàng xem nó như rác rưởi, không ai có thể luyện thành, hoàn toàn chỉ là thứ giả dối hư ảo, giả thần giả quỷ hết chuyện này đến chuyện khác.” Hiên viên triệc cực kỳ khinh thường.

Lưu Nguyệt nghe vậy hơi hơi nhướng mày.

Lấy âm ngự thú, đây có điểm hơi quá sức tưởng tượng, nhưng cũng không phải hoàn toàn không làm được.

Ví dụ, nàng rất rõ ràng, âm thanh nếu đạt tới một độ cao nhất định, liền có lực lượng kinh thiên, không phải chỉ cần lớn, mà phải có một điểm giới hạn, như âm nữ cao opera, chấn vỡ chén thuỷ tinh, cũng không phải chưa từng xảy ra.

Nếu âm thanh có lực công kích cao như vậy, chuyện thông qua nó chinh phục hoặc khống chế sinh vật khác, cũng không phải chuyện không thể, chẳng qua là cần tìm ra điểm giới hạn đó thôi.

“Đi thôi.” Hiên Viên Triệt thấy mọi chuyện cũng đã xong, lập tức giữ chặt Lưu Nguyệt, đi ra ngoài.

Lưu Nguyệt thuận tay đem cuốn sách nhét vào trong lòng, liền bước đi theo ra ngoài, khi rảnh rỗi, nàng cũng thử luyện xem, nàng biết nguyên bản Mộ Dung Lưu Nguyệt này kỹ thuật đánh đàn không tồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...