🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 390: Bát phương hội tụ (10)

“Quên đi quên đi, cứ theo ý con, chỉ cần con có thể bình ổn mọi chuyện là được rồi.” Trầm mặc nửa ngày, Hiên Viên Dịch phất tay, có lẽ Thiên Thần nên giao cho Hiên Viên Triệt, về sau là thiên hạ của người trẻ tuổi.

“Nhi thần sẽ không đặt Thiên Thần vào trong nguy hiểm, phụ vương yên tâm.” Hiên Viên Triệt thấy vậy, đôi mắt lạnh như băng trở nên mềm mại một chút, phụ vương hắn đáp ứng rồi.

Xoay người, bước nhanh ra khỏi Thiên Thần cung, Hách Thượng Vân Triệu, ngươi cho rằng Tuyết Thánh quốc của ngươi mạnh, thì ngươi muốn làm gì cũng được phải không?

Gió thu thổi qua, dương liễu đã đậm màu hơn, phất phơ trong gió thu, đung đưa bên hồ.

Ba thu hoa quế, ngàn dặm hoa sen.

Trong Ngự hoa viên, hoa quế và hoa sen nở rộ rực rỡ, hoa sen trong hồ hồng phán xinh đẹp, cẩm lí (chắc là loại cá nào đó, ta hem hỏi GG ca được) lắc lư, phong cảnh đầy sức sống.

Trong khung cảnh đẹp như vậy, Lưu Nguyệt ngồi trên cầu đá, câu cá như thật.

Một ao cẩm lí được nuôi đến béo tốt, Vương thượng Hiên Viên Dịch thích gì đó, nàng hôm nay mới nhớ tới, cầm theo cần cau chạy tới đây câu cá. Ven đừng thái giám cung nữ đi lại vô số, cũng không ai dám nghi ngờ một câu.

“Chủ nhân.” Chậm rãi câu cá, Đỗ Nhất vô thanh vô tức (không có dấu hiệu báo trước) tiến lại gần, nói nhỏ bên tai Lưu Nguyệt.

Hiên Viên Triệt bắt đầu hành động.

“A.” Cầm cần câu, Lưu Nguyệt cười tủm tỉm nhấc lên, một con cẩm lí đuôi dài bự bị câu lên.

“Con người ta không thể tham quá, nếu không sẽ mất mạng.” Lưu Nguyệt gỡ con cẩm lí ra khỏi cần câu, cười âm hiểm lãnh khốc.

Đỗ Nhất một bên khẽ động, lập tức cúi đầu lĩnh mệnh rời đi.

Nàng không trách Hiên Viên Dich cùng Trần quý phi, bọn họ đều đứng ở những góc độ khác nhau.

Thời cổ đại đều một phu đa thê, lấy đám cưới để củng cố địa vị, mượn quan hệ, rất phổ biến, không ai cho rằng không ổn, chỉ là nhiều nữ nhân mà thôi, nhưng mà nàng không chấp nhận được, lúc này nàng biểu lộ thái độ của chính mình, nếu còn có lần nữa, cũng đừng trách nàng trở mặt. (Su: đúng a, nhiều nữ nhân quá Triệt ca mệt chết a, một người là đủ rồi nga

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...