🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 330: Không thể buông tha (11)

“Ăn thịt người.” Lưu Nguyệt phun ra hai chữ, mạnh mẽ lao về phía trước.

Phía sau, Mộ Dung Vô Địch thấy vậy, không nói hai lời, xoay người chạy theo Lưu Nguyệt.

Mặc dù trước khi Độc Cô Dạ xông đến liền quay đầu chạy có vẻ rất mất mặt, nhưng Lưu Nguyệt đã biến sắc, mặt mũi cũng chẳng còn quan trọng gì nữa.

“Ăn thịt người?” Hiên Viên Triệt nhăn mày, vừa chạy vừa quay đầu nhìn phía sau.

Một mảnh lớn đông nghìn nghịt, nhìn từ xa căn bản không thấy điểm cuối, chỉ là một mảnh màu đen, liên miên phập phồng, giống như con sóng dữ nhấn chìm cả quả núi cao.

Một tảng lớn như vậy ăn thịt người?

Không muốn làm rõ đó là cái gì, nhưng mà, lớn đến như vậy, cũng đủ làm cho bất kì ai biến sắc.

Độc Cô Dạ vốn đang vọt tới chỗ Hiên Viên Triệt – đang ở trên cao, mắt lạnh nhìn bọn họ lang thang chạy trốn, đột nhiên quay đầu bỏ chạy, mày khẽ nhíu.

Hắn cũng nhìn thấy rõ, nữ nhân bên người Hiên Viên Triệt kia đột nhiên biến sắc rồi cuồng nộ, hắn nhìn rõ hết thảy, cũng nghe hết thảy.

Dung nhan đó, hết thảy đã không cần nhiều lời. Cái gì mà Tuyết Thánh quốc Hách Thượng Vân Triệu động thủ giết Hậu Kim quốc chủ, người trước mắt căn bản là Mộ Dung Lưu Nguyệt, hay phải nói là thiên hạ đệ nhất cao thủ Lưu Nguyệt. Dung mạo kia lừa được người khác, cũng không thể lừa được hắn.

Người làm cho Tuyết Thánh quốc và Hậu Kim quốc như nước với lửa, người mà hắn đã buông tha cho một lần, hóa ra thật là nàng – người hắn luôn tưởng niệm trong lòng.

Hiên Viên Triệt, Mộ Dung Lưu Nguyệt, yên lặng ba năm, cư nhiên gặp lại ở trong này.

Mày khẽ nhúc nhích, Độc Cô Dạ đột nhiên nhảy dựng lên, hăng hái phi chỗ Hiên Viên Triệt.

“Đi lên, ta cõng nàng.” Cầm lấy tay Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt định đem Lưu Nguyệt đặt lên trên người, tốc độ của hắn dù sao cũng nhanh hơn Lưu Nguyệt.

“Không cần, tiết kiệm sức lực, cái thứ này không thể thoát khỏi trong chốc lát được.” Lưu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi quay đầu, nhìn Độc Cô Dạ đang đuổi theo phía sau.

Tên vương bát đản này đáng chém ngàn đao.

“Chúng ta đã bị nó đuổi theo 10 ngày.” Lạnh lùng ngắt lời, Độc Cô Dạ đuổi theo mấy người vẻ mặt lạnh như băng.

“Đó là cái gì vậy?” Mộ Dung Vô Địch nghe vậy, vẻ mặt vặn vẹo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...