🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 324: Không thể buông tha (5)

“Đi, chúng nó sắp lên bờ.” Lưu Nguyệt đứng trên bãi cỏ, nhìn lướt qua mặt nước quay cuồng, nâng bước chạy tới sườn núi cao cao phía sau.

Cá sấu chính là động vật lưỡng cư, tuy rằng cá sấu lên bờ, tính công kích không bằng, vẫn có thể ứng phó, nhưng giữa rừng núi nguy hiểm như thế này, có thể giữ được bao nhiêu sức lực thì giữ.

Không cần Lưu Nguyệt nhiều lời, Hiên Viên Triệt đã thấy cá sấu đang bò lên bờ, nhất thời không nói hai lời, chạy tới sườn núi phía sau theo Lưu Nguyệt.

Sườn núi cao cao, cũng chỉ là một sườn núi nhỏ, nhưng tầm nhìn rộng, có thể bao quát mọi cảnh vật chung quanh.

Đứng trên sườn núi, Lưu Nguyệt đón gió, quét mắt nhìn bốn phía, không có nguy hiểm, chỗ này không tồi.

Lập tức quay đầu lại lôi kéo Hiên Viên Triệt, tỉ mỉ xem xét, hiện tại mới có chút thời gian, không biết đám ong vàng vừa rồi có làm hắn bị thương hay không?

“Không có việc gì.” Hiên Viên Triệt thấy vậy, vừa vuốt tóc Lưu Nguyệt, vừa cười nói.

Ong vàng nhanh, hắn cũng không chậm, tuy rằng rơi trúng vào một sông cá sấu, nhưng không có bị ong vàng làm hại.

Lưu Nguyệt nhìn nhìn Hiên Viên Triệt, quả thật không có bị thương, lập tức gật đầu nói : “Chàng nghỉ ngơi một chút đi.” Vừa nói vừa xoay người, đứng thẳng.

Quan sát hết chung quanh, nguy cơ phía trước phải phản ứng mau lệ chính xác, đây mới là chân lí của cuộc sống sinh tồn trong rừng cây.

Hiên Viên Triệt ôm lấy Lưu Nguyệt, đột nhiên cười nói : “Cùng ngồi đi.”

Lưu Nguyệt nhận thấy ý cười trong lời nói của Hiên Viên Triệt, không khỏi hơi quay đầu. Có cái gì buồn cười?

Ánh mắt đảo qua, phía sau Hiên Viên Triệt đã có ba người đang đứng đó.

Chỉ thấy Mộ Dung Vô Địch cùng Thu Ngân mặt coi như không chút thay đổi, nhưng Ngạn Hổ vẻ mặt tội nghiệp nhìn nàng, mệt đến thở hổn hển, lại không dám ngồi xuống.

Trên mặt ba người đều bị ong vàng đốt đến sưng vù, không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà rất khó coi, đôi mắt trông mong nhìn nàng, nhìn như thế nào cũng có cảm giác đáng thương.

Lưu Nguyệt thấy thì hiểu rõ, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu (cười mà như không), kéo Hiên Viên Triệt nói : “Hảo.” Xong liền ngồi xuống.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...