🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 317: Quỷ bí cây cối (11)

Phải đến trăm năm, một quả xanh của thực nhân hoa từ màu xanh chuyển sang hồng rồi cuối cùng là màu đỏ sậm. Khi đó mới trở thành trân phẩm thế gian. Đến lúc đó, ngươi có thể lấy nó về, giết người trong vô hình.” (Su : dạ vâng, toàn bộ đoạn nói về thực nhân hoa hoàn toàn là do ta chém tơi bời hoa là, thỉnh ai có thông tin hữu ích xin chia sẻ cùng ta)

Lưu Nguyệt vừa nói xong, mặt Thu Ngân toàn bộ vặn vẹo thành một đoàn, Mộ Dung Vô Địch sờ sờ cái mũi, Ngạn Hổ đồng tình nhìn thoáng qua Thu Ngân, rất nhanh đuổi theo Lưu Nguyệt.

Hiên Viên Triệt đi phía trước thấy vậy, nhất thời cười to ra tiếng, nắm chặt tay Lưu Nguyệt, tâm tình nàng bắt đầu không còn tuột dốc nữa.

Thấy Hiên Viên Triệt cao hứng cười to, Lưu Nguyệt lắc lắc đầu, đang muốn nói gì, đột nhiên có tiếng ong ong bay truyền đến.

Một khắc trước còn cách ngoài chục trượng (1 trượng = 3,33m), ngay sau đó đã gần lại chỉ còn vài chục trượng, tốc độ thật nhanh.

Lưu Nguyệt nhướng mày, con mắt rất nhanh chuyển động lên xuống.

Khi thực nhân hoa vừa nở ra, tản ra một mùi hương đặc thù, hấp dẫn conn trùng từ nam đến bắc, không biết là cái loại côn trùng gì bị hấp dẫn đến đây.

Ý niệm trong đầu vừa lóe lên, tiếng ong ong lại càng gần hơn.

Gần đến mức tất cả mọi người đều nghe thấy. Cái gì đang bay nhanh đến vậy?

“Đại hoàng phong.” Hiên Viên Triệt biến sắc, quay đầu nhìn nhìn lại.

Chỉ thấy trong rừng cây cao lớn, xa xa trên bầu trời có một mảnh màu đen bay nhanh về hướng này, cơ hồ che kín bầu trời.

Thoạt nhìn màu đen cơ hồ bằng ngón tay, phô thiên cái địa (Su : cả câu chém).

“Bên này.” Sắc mặt Lưu Nguyệt trầm xuống, bắt lấy Hiên Viên Triệt đang quay đầu chạy về hướng khác.

Ong vàng đuôi châm, chính là độcbình thường, bị chích một hai cái không sao, nhưng bị cả đàn ong vây quanh, nếu còn sống mới là lạ.

Từng bước lao lên, trên lưng nháy mắt căng thẳng, ngay sau đó cả người bị kéo vào lồng ngực rộng lớn, thân hình bay lên phía trước.

Gió bên tai thổi qua vù vù, Lưu Nguyệt cảm thấy rõ tốc độ của Hiên Viên Triệt.

“Buông ra.” Bị Hiên Viên Triệt ôm chặt trong ngực, miệng mũi Lưu Nguyệt hoàn toàn bị che lại, lời nói cũng không rõ ràng.

Nàng không phải kẻ yếu, nàng có thể tự mình ứng phó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...