🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 314: Quỷ bí cây cối (8)

Lúc này, Lưu Nguyệt nhìn theo ánh mắt của Hiên Viên Triệt, vừa thấy mặt cắt không còn giọt máu (Su : e không chắc lắm), lạnh như băng quát to : “Cút ngay.”

Ngạn Hổ còn chưa nói xong, nghe thấy Lưu Nguyệt rống lớn như vậy, nhất thời phản xạ có điều kiện, không chút nghĩ ngợi nhảy ngược về phía sau.

Ngay khi Ngạn Hổ nhảy đi trong nháy mắt, đóa hoa khổng lồ kia run nhè nhẹ, rất nhanh khép lại.

“Tại sao?” Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn Lưu Nguyệt một cái. Cút ngay. Lưu Nguyệt không nên nói như vậy.

Hai từ vừa mới thoát ra, cổ tay Lưu Nguyệt run lên, thiên tàm ti đột nhiên b*n r*, từ trong bụi cỏ xa xa bắt lấy một con rắn, ném vào bông hoa đang khép lại kia.

Bông hoa lớn hơn cả người nhanh chóng khép lại, còn chưa kịp để Mộ Dung Vô Địch nhìn ra cái gì, lại nhanh chóng nở rộ, hết thảy chỉ trong nháy mắt.

Trong bông hoa đã không còn bóng dáng của con rắn độc đâu, chỉ còn một đoạn xương cốt từ trong đóa hoa trượt xuống mặt đất, vỡ vụn.

Chợt trợn tròn hai mắt, cho dù bình tĩnh như Hiên Viên Triệt, cũng kinh ngạc nhìn bông hoa tiên diễm kia, khóe miệng co quắp.

Mà ở một bên, Mộ Dung Vô Địch, Ngạn Hổ, Thu Ngân hoàn toàn ngây người.

Lưu Nguyệt nhìn lướt qua đóa hoa thật lớn kia, lạnh lùng hừ một cái.

Thực nhân hoa, không ngờ ở nơi này có thể gặp thứ cao cấp như vậy, năm đó nàng ở Amazon, cũng chưa gặp qua cực phẩm.

“Đừng có dựa lung tung, nếu còn lần nữa, người trực tiếp đi Diêm vương điện báo danh.” Ném lại một câu lạnh như băng, trên mặt Lưu Nguyệt chỉ có sự sắc lạnh.

Từ trong kinh ngạc phục hồi lại, Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn Lưu Nguyệt. Từ khi tiến vào nơi này, sắc mặt nàng vẫn cứng ngắc, hơi thở cũng lạnh lẽo.

Thực vô tình, thực tàn khốc.

Toàn thân đều tản ra hơi thở nguy hiểm, cái loại hơi thở cô độc trong máu huyết, cái loại khí tức hắc ám nặng nề, làm cho hắn cảm thấy không thoải mái.

Đó là sự quyết tuyệt khi phải một mình đối mặt với mọi chuyện, đó là hơi thở từ sâu trong nội tâm Lưu Nguyệt phát ra. Sự cô độc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...