🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 310: Quỷ bí cây cối (4)

Những bông hoa nở rộ, năm cánh xoè ra, nổi bật giữa chốn hoang dã.

Mặt đất ngày càng ẩm ướt, mùi hư thối trong không khí ngày càng nặng.

“Đi đường phải cẩn thận, đi theo ta, đừng đi lung tung.” Đứng yên trước rừng cây như thiên la địa võng, Lưu Nguyệt nhìn trước mặt mặt đất chất đầy lá khô, cây cối lại càng cao lớn, càng san sát nhau, trầm giọng nói với Hiên Viên Triệt.

Hiên Viên Triệt nghe vậy nhướng mày nhìn Lưu Nguyệt, nói : “Nguyệt, ta tại sao cảm thấy nàng đối với nơi này hiểu rất rõ?”

“Ta cũng thấy vậy.” Mộ Dung Vô Địch ở một bên chêm vào một câu.

Vẫn tiến về phía trước không hề dừng lại, Lưu Nguyệt một tia chần chừ đều không có, cái loại cảm giác này, giống như nàng đi vào hậu viện nhà mình vậy, quen thuộc đến mức không thẻ quen thuộc hơn.

“Các ngươi không biết có thứ gọi là sách sao?” Không nói thêm gì, Lưu Nguyệt thản nhiên ném lại một câu.

Hiên Viên Triệt cùng Mộ Dung Vô Địch đồng thời xấu hỏ, nhưng mà, có sách nói về Ngàn Năng Sơn sao?

Bước chân không hề dừng lại, năm người bắt đầu bước về phía trước, nhưng mà lần này, Lưu Nguyệt đi rất chậm, không có đi nhanh như trước.

Hoa thơm cỏ lạ, màu sắc sặc sỡ.

Đỏ, vàng, xanh, trắng, lần lượt thay đổi, đẹp không sao tả xiết.

Nhướng mi, Mộ Dung Vô Địch đi theo sau Lưu Nguyệt đột nhiên vung lợi kiếm lên, một đóa hoa màu vàng lập tức bị chia thành hai nửa.

Ẩn nấp trong đóa hoa là một con phúc xà màu vàng cỡ cánh tay trẻ con mới sinh, bị một kiếm chém thành hai mảnh, đầu rắn đang hướng về phía Mộ Dung Vô Địch liền rơi ra.

Đầu rắn trên mặt đất, không ngờ trong răng nanh sắc nhọn còn chứa chất lỏng, ẩn ẩn bọt khí nổi lên.

Mộ Dung Vô Địch cũng không thèm nhìn tới đầu rắn rơi xuống, liền quay đầu nhìn đi chỗ khác.

Đi ở phía trước, Lưu Nguyệt nghe tiếng gió, nháy mắt nhướng mày, đầu cũng không quay về, tay liền vung ra phía sau, một ánh sáng sắc lạnh vọt mạnh về phía Mộ Dung Vô Địch.

Cực kì nhanh chóng.

Mộ Dung Vô Địch sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng lại, luồng sáng sắc lạnh kia đã ngay sát bên tai hắn, bắn vào trên mặt đất.

Hiên Viên Triệt, Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân và Ngạn Hổ đều đồng loạt nhìn lại.

** Và bây giờ, ta xin giới thiệu một chút hình của rừng mưa nhiệt đới và hình rắn độc nhiệt đới

Ta định tìm con rắn màu lục cho đẹp, nhưng mà chỉ thấy con nì thui. Chán ghê

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...