🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 294: Ăn miếng trả miếng (25)

Không nghĩ rằng, hắn mau, Lưu Nguyệt còn nhanh hơn, Vân Triệu mới xông đến vách núi, Lưu Nguyệt đã lên đến núi, nhào xuống Lễ Phật Nhai (nhai : vực), phía dưới đá ngầm san sát, Lưu Nguyệt…..

“Lưu Nguyệt…..” Hai mắt đột nhiên đỏ rực, Vân Triệu nhảy vội xuống ngựa, vừa rống to một tiếng chạy đến vách núi, vừa nhìn xuống dưới, khuôn mặt lo lắng đột niên thay đổi.

Thân ảnh nhảy lên không, phi nhanh xuống.

Mà ở dưới đó, một chiếc thuyền lớn từ thượng nguồn phi nhanh đến, một người đứng ngạo nghễ ở đầu thuyền, gió thổi vào vạt áo đỏ sậm, bay bay, cực kì lãnh khốc xơ xác tiêu điều.

Hai tay giơ lên cao, bóng người rơi xuống.

Hai bóng người hòa vào nhau, người nọ đứng thẳng ở đầu thuyền, đỡ lấy Lưu Nguyệt từ trên vách núi nhảy xuống, thuyền chưa kịp dừng lại, phi nhanh mà đi, hết thảy phối hợp cực kì ăn ý.

Sợi tóc bay lên, tóc đen xinh đẹp bay bốn phía, rối tung. Lưu Nguyệt rúc vào lòng nam tử kia.

Đẹp như trăng sáng. Nữ tử, Lưu Nguyệt là nữ tử.

Vân Triệu đột nhiên đại chấn, khiếp sợ nhìn con thuyền đang lao nhanh.

Đầu thuyền, nam nhân một thân đỏ sậm ngẩng đầu liếc nhìn Vân Triệu một cái, cặp mắt kia ẩn chứa hắc hồng, lãnh khốc lại cực kì ngạo nghễ.

Đôi mắt kia, đôi mắt kia. Vân Triệu nắm chặt tay, đôi mắt kia hắn biết, hắn đã từng nhìn thấy, ánh mắt yêu mị lại ngạo nghễ.

Thiên Thần Dực vương – Hiên Viên Triệt.

Thuyền đi như bay, nháy mắt lướt qua mặt nước, xa xa mà đi.

Không để lại hình bóng.

Là hăn, cư nhiên là hắn, Hiên Viên Triệt. Vậy Lưu Nguyệt là ai? Có thể thân cận cùng Hiên Viên Triệt như vậy lại tài giỏi như thế, có thể là người nào?

Vân Triệu ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.

Thiên Thần Dực vương phi, Mộ Dung Lưu Nguyệt. Ba năm trước đây, chấn kinh thất quốc, chính là Lưu Nguyệt, Mộ Dung Lưu Nguyệt. Nàng cho tới bây giờ cũng chưa hề che dấu thân phận, chính là càng không hề che dấu như thế, lại càng khiến người khác cảm thấy hai người không giống nhau.

Bên môi hiện lên chút cười khổ. Mộ Dung Lưu Nguyệt, Mộ Dung Lưu Nguyệt, hóa ra là nàng.

Phía sau vó ngựa đột nhiên vang lên, hướng về phía hắn.

Tuyết Thánh quốc thái tử – Hách Thương Vân Triệu, chính mình nghĩ rằng sẽ giấu được mọi người, nhưng lại không giấu được Lưu Nguyệt, đến cuối cùng lại lãnh một vố đau từ trong tay nàng.

Cười khổ lắc đầu. Hắn không thể quên, ba năm trước đây, Hiên Viên Triệt trọng thương, cũng có một phần của Tuyết Thánh quốc hắn, Lưu Nguyệt vẫn bất động thanh sắc, cũng là vì muốn trả thù hắn ở đây.

Mưu sát Hậu Kim quốc chủ, cừu hận hoàn mỹ như vậy lại giá họa cho Tuyết Thánh quốc của hắn.

Cái này làm hắn sứt đầu mẻ trán.

Gió xuân cuộn lên. Mùa xuân năm nay thật sự là tốt đẹp đến chết tiệt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...