🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 277: Ăn miếng trả miếng (8)

“Cha.” Phỉ Nghiêm nhăn trán nhăn mày, vẻ mặt vẫn tái nhợt như trước.

Phỉ Thành Liệt thấy vậy, tâm tình đang treo cao nhất thời thu hồi lại, hắc tiểu tử đưa giải dược có vẻ là thật.

Lập tức, nắm chặt tay Phỉ Nghiêm, chậm rãi ngồi bên cạnh con, vỗ vỗ tay hắn, nhẹ giọng hỏi : “Tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi.”

Phỉ Nghiêm nghe vậy, một bên hơi đọng đậy thân thể, một bên nhíu nhíu mày : “Con trúng độc.”

Ngày ấy, cơn đâu chợt ùa tới, tuy rằng hắn không thể khống chế được thân thể, nhưng đầu óc vô cùng thanh tỉnh.

Phỉ Thành Liệt gật gật đầu, dùng sức nắm chặt tay Phỉ Nghiêm : “Người hạ độc ta đã tìm được rồi, con không cần quan tâm đến chuyện này.”

Hạ độc chắc chắn chỉ có một mình hắc tiểu tử kia. Hiện tại hắn cùng hắc tiểu tử kia thông đồng làm bậy, nếu để Phỉ Nghiêm tiếp tục truy cứu, làm cho thái tử Thần Phi nghi ngờ, ngược lại không tốt chút nào.

Không bằng không nói gì, chuyện này dừng tại đây, không nhắc tới nữa là được rồi.

Phỉ Nghiêm biết địa vị của phụ thân tại Hậu Kim quốc, nghĩ rằng tất nhiên đã xử lí tốt người đã hạ độc hắn. Hừ, cư nhiên dám hạ độc hắn, cũng không nhìn xem phụ thân hắn là ai.

Lập tức, Phi Nghiêm gật gật đầu, tuy rằng còn suy yếu, vẻ mặt lại lạnh như băng, nói : “Phiêu Kị tướng quân – Lưu Nguyệt. dám xuống tay với ta, ta sợ ngươi cũng chả có kết cục tốt đẹp gì…”

“Lưu Nguyệt ?” Phỉ Nghiêm còn chưa nói xong, Phỉ Thành Liệt đột nhiên cả kinh, cực kì kinh ngạc nhìn Phỉ Nghiêm, tại sao lại nhắc đến Lưu Nguyệt.

Phỉ Nghiêm thấy Phỉ Thành Liệt kinh ngạc, lại càng kinh ngạc hơn, nói : “Phụ thân chẳng lẽ không phải xử lí hắn? Chính hắn hạ đọc con mà.”

Nhíu nhíu mày, Phỉ Nghiêm trầm tư nói : “Con nhớ rõ ngày ấy con tuyệt đối không động chạm qua vật gì, chỉ có Lưu Nguyệt chạm qua tay con, hắn mới chạm qua, con liền trúng độc luôn, chẳng lẽ không phải hắn hạ độc?”

Phỉ Thành Liệt nghe vậy, tong lòng thoáng chốc lạnh băng, một cỗ hàn khí từ đáy lòng dâng lên.

Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt, tại sao lại là hắn? Nếu là hắn….

Rồi đột nhiên rùng mình một cái, Phỉ Thành Liệt nhớ lại dung mạo của Lưu Nguyệt, lần đầu gặp mặt khiến cho tim hắn đường như ngừng đập.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...