🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 227: Trở lại đến hề (7)

Đi xung quanh quan sát tảng đá chắn ngang một vòng , trong mắt Lưu nguyệt dâng lên một tia khinh miệt, nghĩ rằng chỉ với tảng đá này mà có thể cản bước tiến của nàng ? Quả thực hết sức ngu ngốc.

Từng bước tiến vào vị trí bên trong phòng, năm ngón tay của Lưu nguyệt duỗi ra, hướng tới khối thạch trên tường nhìn rất bình thường ấn nhẹ tay xuống.

Nơi đó, còn dấu vết mờ nhạt - cảm giác giống như dấu bàn tay.

Năm ngón tay ấn xuống, tảng đá đại môn nhất thời chậm rãi mở ra,dù là một thanh âm nhỏ nhất vẫn không nghe thấy, thân hình Lưu nguyệt nhẹ nhàng cử động theo khe hở mà tiến sâu vào.

Phía sau, tảng đá đại môn nhẹ nhàng hạ xuống, Lưu nguyệt dùng sức không nhiều, chỉ muốn mở ra một khe hở nhỏ

Không có tiếng hít thở, Phỉ thành liệt không có ở trong đó.

Một mình trong bóng tối Lưu nguyệt cẩn thận quan sát cảm giác được lúc này ở trong phòng không có ai, lập tức lấy tay đưa vào trong ngực lấy ra một viên dạ minh châu đã chuẩn bị từ trước

Ngay lập tức ánh sáng từ dạ minh châu phát ra thắp sáng khắp phòng

Quả nhiên không có một ai.

Phòng ở rất nhỏ, chỉ có một giường một bàn, giấu không được người.

Giơ trong tay viên dạ minh châu, Lưu nguyệt nhìn lướt qua bốn phía, lập tức tiến lại đầu giường nằm ở giữa gian phòng .

Ngay tại một góc đầu giường ấn nhẹ một cái, trong phòng nhất thời vang lên một tiếng tiếng răng rắc, Lưu nguyệt lắc nhẹ một cái mở ra .

Giường ngủ bằng gỗ chầm chậm mở ra , lộ ra phía dưới một khe hở chỉ đủ một người đi xuống.

Lưu nguyệt nhíu mày, nắm trong tay dạ minh châu chiếu vào bên dưới , chỉ nhìn thấy dãy cầu thang hướng xuống dưới không nhìn thấy đáy.

Nếu đã đến được nơi này thì không vì lí do gì mà rời đi.

Thầm nghĩ như vậy Lưu nguyệt nhẹ nhàng di chuyển từng bước , từng bước đi xuống

Cầu thang thẳng tắp sợ có hơn trăm bậc giống như một cái đẩu tiễn ( không biết là cái gì nên thông cảm các tỷ muội tự hiểu y nha )

Nắm trong tay viên dạ minh châu theo cầu thang từ từ đi xuống, ở cái địa phương vừa đi xuống, Lưu nguyệt chỉ cảm thấy trước mắt bỗng nhiên sáng rực, viên dạ minh châu nằm trên tay hoàn toàn mất đi ánh sáng vốn có.

Trước mắt là một cái thạch thất, ngăn nắp , bốn phía trên tường được khảm hơn mười viên dạ minh châu, đem không gian bên trong thạch thất chiếu rọi như ban ngày

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...