🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 205: Phong đem bái cùng (9)

Khí độ tao nhã như vậy, trên đời này tìm được mấy người. Trong trẻo lạnh lùng, độc ngạo cùng cuồng liệt, nhưng như vậy lại khiến cho người ta mê man.

Nhẹ nhàng cắn chặt răng, trên mặt Vân Triệu lộ tia buồn bã, nhìn Lưu Nguyệt nói : “Chúng ta sẽ chia tay nhau, huynh đệ.”

“Đi đường cẩn thận.” Lưu Nguyệt nghiêng đầu nhìn Vân Triệu, đột nhiên nâng chén trà trong tay lên, hướng đến Vân Triệu, chậm rãi nói : “Cảm tạ.”

Dứt lời, cầm chén trà chuẩn bị uống.

Vân Triệu nghe Lưu Nguyệt nói lời cảm tạ, thức nhạt nhẽo nhưng cũng rất chân thành. Lưu Nguyệt tính tình lạnh lùng, thế mà lại nói cảm tạ với hắn. Đó là lời cảm ơn hắn đã cứu thoát “hắn” ra khỏi rừng cây sao?

Người này không phải lòng dạ vô tình, không biết đạo lí đối nhân xử thế.

“Hắn” thực lạnh nhạt, lạnh nhạt đến mức làm cho người ta nghĩ “hắn” không có chú ý tới bất kì ai, nhưng kì thật, “hắn” luôn chú ý tới.

Trong lòng rung lên, Vân Triệu nhìn chén trà trong tay Lưu Nguyệt đã đến gần bên miệng, trong lòng không kịp nghĩ đã hành động.

Đột nhiên giơ ấm trà trong tay lên,một bên đổ thêm vào chén của Lưu Nguyệt, một bên nói : “Ta châm thêm chút trà, chén của huynh đã gần cạn rồi.”

Miệng nói chuyện, tay cũng không yên, lập tức cầm ầm trà rót thêm vào chén của Lưu Nguyệt. Chén trà trong tay vốn đã đầy, bị Vân Triệu cố đổ thêm vào,nước trà liền tràn ra, bắn cả vào áo Lưu Nguyệt.

Nàng không khỏi buông chén trà, lãnh đạm nhìn Vân Triệu.

Trên quần áo Nguyệt Nha trắng bị nước trà thấm vào, hiện lên màu vàng, thực nhẹ, cũng rất rõ ràng.

“A, lỡ tay, lỡ tay, huynh đừng để ý.” Vân Triệu thấy vậy vội vàng lùi về sau, nhìn Lưu Nguyệt cười lấy lòng.

Lưu Nguyệt nhìn Vân Triệu thật sau, đứng lên nói : “Xin lỗi khong tiếp được.” Dứt lời, xoay người liền đi đến phòng đầu tiên trên tầng lầu.

Phía sau, ánh trăng soi rọi, Vân Triệu nhìn Lưu Nguyệt đi xa, chậm rãi thu lại vẻ cợt nhả trên mặt.

Nhìn ấm trà trong tay, Vân Triệu ngẩng đầu nhìn sao trời lung linh, đột nhiên thở dài một hơi. Hắn vẫn là không nỡ.

Ngay cả hủy “hắn” còn không nỡ, huống chi giết “hắn”.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...