🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 203: Phong đem bái cùng (7)

Vân Triệu chăm chú nhìn Lưu Nguyệt, tươi cười sáng lạn đi tới bên cạnh nàng.

“Trời ạ ! Mệt chết ta !” Đặt mông ngồi xuống bên cạnh Lưu Nguyệt, Vân Triệu biểu tình oán giận nhưng lại không che giấu được sự cao hứng cùng hưng phấn.

Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái, hơi nhướng mi, không nói gì.

Vân Triệu sớm biết nàng bản tính lạnh lùng, cũng không để ý gì, rót hai chén trà, đưa Lưu Nguyệt một chén, một chén chính mình một hơi cạn sạch, nói : “Ta đã nói rồi. Đệ nhất chắc chắn là ngươi. Giờ xem, quả nhiên là vậy. Đưa đây đưa đây, huyết thiềm thử, ta xem chút.”

Vừa nói vừa với lấy huyết thiềm thử trong tay Lưu Nguyệt, không hề khách khí, tự nhiên như ruồi.

Lưu Nguyệt thấy vậy khẽ nhăn mày, nhưng cũng buông tay, để mặc Vân Triệu cầm lấy.

Cẩn thận nhìn vài lần, Vân Triệu thần tình tán thưởng, nói : “Quả nhiên là đồ tốt, là đồ tốt đó. Thứ tốt như thế này nên để huynh cầm, chỉ có huynh mới xứng sở hữu bảo bối này.”

Một tiếng huynh đệ lại một tiếng huynh đệ, cực kì thân thiết. Động tác không hề dư thừa, đem huyết thiềm thử trả lại cho Lưu Nguyệt, giống như hắn thật sự chỉ muốn mượn nhìn nó một cái vậy.

Lưu Nguyệt thấy vậy, hai mắt trầm xuống, cũng không làm gì nhiều, chỉ nhận lấy huyết thiềm thử.

Sau khi uống thêm một li trà, Vân Triệu mới trở lại bình thường, ngồi bên bàn đá, cười tủm tỉm nhìn Lưu Nguyệt nói : “Ngày mai sẽ khởi hành đi Hậu Kim quốc, võ tướng tam phẩm, cũng không phải là địa vị tồi. Nhưng ta cảm thấy huynh như vậy, hẳn là khinh thường chức vị này. Ta bảo này, người anh em, đi theo ta đi, ta mang huynh đi du lịch, như thế nào? Bao ăn bao ở, ta có cái gì huynh có cái đó, thế nào? Ta làm huynh đệ chắc huynh không phản đối đâu chứ?”

Lời nói nồng nhiệt, thật sảng khoái, giống như hắn cùng Lưu Nguyệt sớm đã là anh em kết nghĩa.

Lưu Nguyệt nghe hắn nói mà khóe miệng khẽ cong, rất khó nhận ra, hoàn toàn không nhận ra nàng có ý nghĩ gì.

Vân Triệu rốt cục mở miệng.

“Ta muốn làm quan.” Lưu Nguyệt phun ra bốn chữ rõ ràng, lưu loát, Vân Triệu trừng mắt nhìn nàng, không biết nên nói cái gì cho phải.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...